Chương 815
“Anh cực kỳ cảm động!” Hoắc trì Viễn dùng sức ôm Tề Mẫn Mẫn, khàn khàn nói.
Anh có chút bối rối, không biết phải làm sao.
Anh bị tình yêu của chính mình làm cho hoảng sợ!
Nghe thấy câu trả lời của Hoắc trì Viễn trả lời, Tề Mẫn Mẫn vô cùng bất mãn. Cô đẩy Hoắc trì Viễn ra, một mình đi về phía bãi đỗ xe, tay quệt miệng nhỏ.
“Nha đầu, cho anh thêm thời gian.” Hoắc trì Viễn giữ chặt tay Tề Mẫn Mẫn, thật cẩn thận nói.
“Nói yêu em cũng cần thời gia sao? Được!Em cho anh! Một năm có đủ hay không? Hay là mười năm?” Tề Mẫn Mẫn tùy hứng nhìn Hoắc trì Viễn.
Cô gần như đã nhìn thấy 3 chữ:” Anh yêu em” treo ở trên miệng Hoắc trì Viễn rồi, anh vì sao vẫn không chịu thổ lộ với cô? Chẳng lẽ cô không đáng để anh yêu? Hay vẫn là vì tội lỗi mà cô đã gây ra?
Cho nên anh Hoắc nén xuống hai chữ kia??
Cô đột nhiên cảm thấy bất lực.
Vô cùng ủy khuất.
Vô cùng khổ sở.
“Anh chỉ là chưa sẵn sàng tâm lý để thổ lộ với em thôi.” Hoắc trì Viễn thở dài, “Ba chữ kia rất nặng.”
“Vậy khi nào anh chuẩn bị xong tâm lý, lúc ấy hãng tới tìm em!” Tề Mẫn Mẫn nhìn thấy cách đó không xa có một chiếc xe taxi chạy tới, tay liền giơ lên định bắt.
Hoắc trì Viễn thấy thế, lập tức bế Tề Mẫn Mẫn lên, đi nhanh về phía Maybach.
“Ngoan!”Đặt Tề Mẫn Mẫn vào ghế lái phụ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cu-that-quyen-ru-2/3072651/chuong-807.html