Chương 937
Hoắc trì Viễn cười với Trịnh Húc: “Có người nói, không thể bỏ mặc vợ yêu được!”
“Vâng!” Trịnh Húc cười nhạt.
Anh mắt anh ấy lúc đó nhìn về phía Lynda, đôi mắt bình tĩnh chứa đầy ánh sáng.
Lynda bưng chén rượu đi tới, nhún nhẩy vòng quanh người Trịnh Húc, cơ thể như rắn, gợi cảm, xinh đẹp động lòng người.
Trịnh Húc cầm ly rượu trong tay Lynda để xuống bàn, tiện thể ôm Lynda đi vào sàn nhảy.
Trịnh Húc đứng vững vàng như cây đại thụ, Lynda giống như dây leo quấn leo quấn lên người anh ấy. Lạnh lùng hòa quyện cùng dịu dàng, đó là một hình ảnh hài hòa, đẹp đẽ.
Tề Mẫn Mẫn hâm mộ nhìn Lynda: “Lynda nhảy thật đẹp! Thật động lòng người!”
Hoắc trì Viễn vưỡn tay với Tề Mẫn Mẫn, cổ vũ: “Em cũng có phong cách của riêng mình mà!”
“Chỉ có thể nói khiếu thẩm mĩ của anh có vấn đề mới cảm thấy em tốt thôi!” Tùy ngoại miệng Tề Mẫn Mẫn nói như vậy, nhưng trong lòng như được ăn mật.
Hoắc trì Viễn ôm eo Tề Mẫn Mẫn, dẫn cô từng bước vào: “Em là bảo bối của anh, độc nhất vô nhị!”
Tề Mẫn Mẫn vòng hai tay lên cổ Hoắc trì Viễn, cảm động nhón chân lên hôn má Hoắc trì Viễn: “You’re still the only one!”
Hoắc trì Viễn siết chặt lấy eo Tề Mẫn Mẫn, vùi mặt vào hõm vai của Tề Mẫn Mẫn, khàn giọng nói: “Anh rất vui!”
Về mặt tình cảm của Tề Mẫn Mẫn đơn thuần như một tờ giấy trắng để mặc anh phác họa. Anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cu-that-quyen-ru-2/3072405/chuong-929.html