Chương 1014
“Không chắc lắm.” Hoắc trì Viễn nhìn núi rừng đầy tuyết không hề có dấu hiệu gì, lo lắng trả lời.
Vấn đề bọn họ đang gặp phải không chỉ là lạc đường, mà là không biết được nguy hiểm, hơn nữa là nguy hiểm do con người gây nên.
“Em đi bám sát anh!” Hoắc trì Viễn kéo Tề Mẫn Mẫn về phía sau, thật cẩn thận đi từng bước một tới phía trước.
Tề Mẫn Mẫn túm lấy Hoắc trì Viễn, hồi hộp đi theo sau anh, từng bước nhìn xung quanh.
“Hoắc trì Viễn, em nhớ rõ cây cổ thụ kia!” Tề Mẫn Mẫn đột nhiên nhìn thấy rõ ràng một dấu hiệu, “Em nhớ rõ chúng ta quẹo vào từ chỗ đó, sau đó đi thẳng đến vách núi đen.”
“Em chắc chứ?” Hoắc trì Viễn nhìn thoáng qua cây cổ thụ, nghiêm túc hỏi.
“Bởi vì lúc chạy trốn, thiếu chút nữa em đâm vào cái cây kia nên em nhớ rất rõ.” Tề Mẫn Mẫn lập tức kéo Hoắc trì Viễn chạy về phía cây cổ thụ.
Khi bọn họ đứng dưới cây cổ thụ thì khó xử dừng lại.
Bọn họ rốt cuộc là từ phía nào chạy đến đây?
Hoắc trì Viễn đứng tại chỗ, ngẩng đầu nhìn mặt trời.
Anh nhớ rõ lúc lên núi, mặt trời luôn ở phía bên trái bọn họ, mà hiện tại nó lạ ở bên phải, nói cách khác…
Trong đầu Hoắc trì Viễn đang không ngừng tính toán các góc độ của mặt trời.
“Hoắc trì Viễn, hay chúng ta nghĩ cách cầu cứu đi?” Tề Mẫn Mẫn bất an nhìn Hoắc trì Viễn.
Nếu bọn họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cu-that-quyen-ru-2/3072252/chuong-1006.html