Chương 1281
Nghe Hoắc Trì Viễn nói xong, Tề Mẫn Mẫn đỏ mặt trốn xuống giường lớn.
“Chồng, em cầu xin tha thứ! Anh không phải lão già!” Tề Mẫn Mẫn nhảy đến trên giường, chắp hai tay thi lễ với Hoắc Trì Viễn.
“buổi chiều em nói ai là tổ gia gia?” Hoắc Trì Viễn đánh về phái Tề Mẫn Mẫn, đè ngã cô ở dưới người, tràn ngập uy hiếp chất vấn.
“Em nói ông nội của ba em.” Tề Mẫn Mẫn ha ha nở nụ cười hai tiếng: “Tổ gia gia của em, anh đừng dò số chỗ ngồi.”
“Tiểu phiến tử.” Hoắc Trì Viễn dùng một phát xé rách áo ngủ của Tề Mẫn Mẫn, trừng phạt cắn lên xương quai xanh của cô.
“a, giết người!” Tề Mẫn Mẫn vừa né tránh vừa kêu to.
“Em muốn để cho tất cả mọi người trong tòa biệt thự này biết nửa đêm rồi mà hai ta không ngủ còn làm vận động, thì cứ việc kêu!” Hoắc Trì Viễn nói xong, che lại môi cô…
Có lẽ ngày hôm qua thật sự mệt mỏi, có lẽ là bởi vì trở lại phòng ngủ nên Hoắc Trì Viễn hành hạ cô rất lâu, lần đầu tiên Tề Mẫn Mẫn tỉnh sớm hơn Hoắc Trì Viễn.
Nhìn anh ngủ rất sâu, cô nhẹ nhàng nhéo cái mũi của anh. Thấy anh không tỉnh, cô lại bướng bỉnh tóm lấy môi dưới của anh kéo ra.
Đột nhiên Hoắc Trì Viễn há mồm, cắn ngón tay của cô: “Hưng trí cao như thế, có phải chơi đến vui lắm không?”
“Không cần, không cần, anh cứ ngủ đi!” Tề Mẫn Mẫn nhanh chóng lấy ngón tay ra,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cu-that-quyen-ru-2/2674194/chuong-1273.html