Thánh Hỏa Chi Nguyên cực kỳ rộng rãi, nếu mù quáng tìm kiếm, không khác gì là mò kim nơi đáy biển, dù Chu Thành đào xới từng tất đất trong này lên thị sợ là tốn mấy trăm năm cũng khó có thể tìm được.
Huống chi cho dù Chu Thành đào xới từng tất đất trong Thánh Hỏa Chi Nguyên lên thì cũng chưa chắc có thể tìm được nữa.
Chu Thành triển khai thần hồn chi lực, vừa phi hành vừa cảm ứng sự thay đổi của xung quanh.
Thời gian thấm thoát, mấy ngày trôi qua.
Trong vòng mấy ngày, vẫn chưa tìm được.
Đêm tối giáng lâm, hoàn toàn tĩnh mịch.
Đến ban đêm, Thánh Hỏa Chi Nguyên mùi thối ngút trời, cho dù là mạnh mẽ như Chu Thành thì cũng không nhịn được muốn nôn mửa, cái mùi thối này chui vào tạng phủ, tựa như giòi trong xương, hoàn toàn không thể nào xua tan nó được.
Cho dù Chu Thành có nín thở cũng không được.
May mà bất diệt tiên thể của Chu Thành không sợ khí độc trong Thánh Hỏa Chi Nguyên này, nếu không thì cũng không thể nào ở lại trong đó lâu như thế.
Chu Thành nhìn Thánh Hỏa Chi Nguyên tĩnh mịch, tiếp tục như vậy không phải là cách hay, hắn còn muốn đi đến Tiên Điện, không thể nào ở lại lâu trong cái Thánh Hỏa Chi Nguyên này tìm kiếm Hỗn Độn Chi Hỏa được.
Nếu trong vòng mười ngày mà vẫn không tìm thấy Hỗn Độn Chi Hỏa thì hắn chỉ có thể tiếp tục lên đường.
Chu Thành nhìn Thánh Hỏa Chi Nguyên đen như mực, rơi vào trong trầm tư, nếu muốn thu phục Hỗn Độn Chi Hỏa, nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cong-cua-ta-qua-than-ky-co-the-tu-dong-tu-luyen/5272451/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.