“Thiên phú bình thường?” Một vị Thái Thượng trưởng lão khác Ngô Thước chế nhạo cười nói: “13 tuổi mới Luyện Thể tứ trọng, nói dễ nghe thì là thiên phú bình thường, nói khó nghe chút đó chính là võ học phế vật!”
“Luyện Thể tứ trọng? Bất kỳ ai trong Vạn Tinh môn chúng ta cũng có thể tùy tiện bóp chết hắn!”
Vạn Tinh môn có đệ tử tạp dịch, đệ tử ngoại môn, đệ tử nội môn, đệ tử tinh anh.
Đối với một siêu phái của Đại Phụng vương triều như Vạn Tinh môn, cho dù là đệ tử tạp dịch, chí ít cũng là Luyện Thể tứ trọng trở lên mới được.
Mà lại không phải Luyện Thể tứ trọng phổ thông, 1000 người Luyện Thể tứ trọng tham gia khảo hạch, chỉ có một người có thể thông qua.
Cho nên, Ngô Thước này cũng không phải là nói quá, nếu là Luyện Thể tứ trọng phổ thông, đệ tử tạp dịch Vạn Tinh môn của bọn hắn, hoàn toàn chính xác có thể bóp chết hắn.
Môn chủ Vạn Tinh môn Tô Hoàng trầm ngâm nói: “Sư phụ thu nhận Chu Thành làm đệ tử cuối cùng, nói không chừng Chu Thành cũng có chỗ hơn người.”
Thái Thượng trưởng lão Thạch Phi lắc đầu: “Nghe nói Chu Thành này cùng tổ sư tính nết hợp nhau, cùng tổ sư uống rượu một đêm.”
Đúng lúc Tô Hoàng, Thạch Phi, Ngô Thước bọn người đang bàn luận, một vị đệ tử Vạn Tinh môn tiến đến bẩm báo, nói ngoài cửa có một người thiếu niên tên là Chu Thành muốn gặp môn chủ.
Chu Thành? Mười mấy người Thạch Phi, Ngô Thước nhìn nhau.
Tô Hoàng suy nghĩ, để vị đệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cong-cua-ta-qua-than-ky-co-the-tu-dong-tu-luyen/5244198/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.