Lận Thừa hủy bỏ tất cả hành trình của tối nay chỉ vì muốn nhìn thấy con trai của mình.
Đó là một loại cảm giác rất kỳ lạ, anh chưa từng ôm hy vọng với hôn nhân cho nên đối với “con cái” anh cũng nên thờ ơ lạnh nhạt mới đúng. Nhưng khi anh vừa nhìn thấy Ôn Phủ Phi thì lại đột nhiên cảm thấy có một cảm giác gì đó… rất háo hức, rất khó hình dung.
Hơn nữa thằng bé còn là con của anh và Tiểu Bối, Tiểu Bối sinh cho anh một đứa con trai… chỉ nghĩ đến đây thôi thì lòng anh đã rung động không dứt.
Sáu giờ rưỡi chiều bọn đến nhà Ôn Bối Du, cô chuẩn bị vào nhà bếp làm cơm. Cô nhìn Lận Thừa ngồi ở phòng khách và nói: “Bảo bối và Bạch Nãi Phủ gần bảy giờ mới giờ, em muốn đi làm cơm tối, anh có muốn ăn cơm luôn không?”
“Được.” Lận Thừa không muốn để lộ ra tình trạng đứng ngồi không yên của mình.
Anh muốn hỏi, rốt cuộc quan hệ của cô và Bạch Nãi Phủ là gì? Tại sao lại ở chung một chỗ? Tại sao cô lại có thể yên tâm để bảo bối đi cùng anh ta? Nếu không phải Bạch Nãi Phủ đồng tính, thì anh rất nghi ngờ là bọn họ đang sống với nhau như vợ chồng.
Anh muốn hỏi nhưng rồi lại thôi…
Sau đó, Bạch Nãi Phủ và Ôn Phủ Phi về tới nhà, hôm nay họ về nàh sớm hơn mọi ngày.
Lúc cánh cửa mở ra, vào giây phút anh nhìn thấy Ôn Phủ Phi thì… anh không muốn thừa nhận, nhưng hốc mắt anh đã đỏ lên.
Thật rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-co-thai-muoi-trieu-cua-pho-tong/1200/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.