“Phì, bây giờ nghĩ lại lúc tớ với cậu ôm nhau ngồi khóc trước cửa siêu thị là không nhịn được cười mà.”
Thời gian trôi qua thật nhanh làm người ta không thể không thở dài. Giống như một giây trước mình còn đau lòng muốn chết nhưng một giây sau thì đó đã là chuyện cũ rồi.
“Còn có gương mặt “buồn bực” của nhân viên phục vụ nữa chứ, ha ha ha…” Câu nói của Ôn Bối Du làm trí nhớ của Bạch Nãi Phủ quay lại.
Hai người ngồi ở phòng khách nhìn nhau cười lớn.
Thật là nhanh, năm năm đã qua rồi.
Sau đó, hai người không tự tử nữa. Bạch Nãi Phủ và Ôn Bối Du đều không có nhà để ở nên anh quyết định đi mua nhà.
Lúc đó Ôn Bối Du mới biết, thì ra Bạch Nãi Phủ rất giàu có.
Lúc cậu ấy mới tốt nghiệp thì do có cảm hứng sáng tạo cao nên nhà cậu ấy đã mở cho cậu ấy một công ty thiết kế. Lúc đó tên tuổi của Bạch Nãi Phủ vẫn còn mới mẻ nhưng sau này cậu ấy đã đưa nó lên một tầm cao mới.
Chỉ với thời gian năm năm ngắn ngủi, công ty thiết kế của Bạch Nãi Phủ đã có chút danh tiếng.
Sau đó do cô có thai nên cậu ấy không cho cô đi làm, cô chỉ cần chờ sinh đứa bé ra là được.
Ôn Bối Du thật sự rất biết ơn bà Bạch, nếu không có cậu ấy thì cuộc đời của cô đã chấm dứt từ lâu rồi.
Lúc sinh bảo bối, vì cảm ơn Bạch Nãi Phủ nên cô đã thêm chữ “Phủ” vào tên của bảo bối.
Mặc dù bà Bạch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-co-thai-muoi-trieu-cua-pho-tong/1197/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.