Đối với một cô gái mười tám tuổi mới tốt nghiệp phổ thông mà nói thì cuộc sống của Ôn Bối Du đã rất là hạnh phúc rồi.
Cô rời miền Nam lên phía Bắc làm kế toán cho một công ty nhỏ khoảng mười mấy người.
Vì cô mới tốt nghiệp phổ thông không hề có kinh nghiệm làm việc nên tiền lương cũng không cao. Nhưng ông chủ, bà chủ đối xử với cô cũng không tệ lắm, đồng nghiệp cũng rất quan tâm cô.
Cô thuê một căn nhà cũ kỹ ở một chung cư không có thang máy, chủ nhà ngăn nguyên cả tầng lầu thành mấy phòng nhỏ cho nhiều người thuê. Cô mướn được một căn phòng có được một cái cửa sổ nhỏ, một tháng tiền nhà là 5000 đồng. Đối với cô mà nói thì hơi mắc một chút do đó cô chỉ có thể chi tiêu thật tiết kiệm.
Mặc dù phải liệu cơm gắp mắm, tính toán cẩn thận về phí sinh hoạt hàng ngày nhưng cuộc sống của cô rất vui vẻ, ít ra thì cũng tự do hơn khi còn ở nhà.
Ôn Bối Du vừa nghĩ tới gia đình mình thì không khỏi cảm thấy cô đơn.
Mẹ của cô đã qua đời, lúc cô học năm cuối tiểu học thì ba cô tái giá. Mẹ kế đối xử với cô cũng tạm được nhưng do mẹ kế và ba lại sinh thêm ba đứa con nữa nên cô liền bị xem thường.
Nếu không phải cô còn có “chức năng” chăm sóc các em và chăm lo việc nhà thì không chừng cô đã không còn tồn tại trong mắt họ.
Ngay cả ba cũng chịu sự ảnh hưởng của mẹ kế, ông càng lúc càng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-co-thai-muoi-trieu-cua-pho-tong/1194/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.