Anh nhìn vào mắt cô khẽ cúi đầu nhẹ nhàng đặt lên đôi môi của cô một nụ hôn.
"Anh đáng giá được đối xử tốt như vậy, mẹ Quan cũng thế." Đột nhiên khóe mắt của Tôn Gia Nhạc nóng bừng lên, cô nhìn về phía đình viện bên kia thì thấy Ngô quản gia đang dìu bà bà lên tầng nghỉ ngơi, cô hơi nghẹn ngào nói: "Em không muốn thay đổi tất cả mọi thứ nhưng em hi vọng bà ấy có thể sống khỏe mạnh đến một trăm tuổi."
"Làm sao anh lại không muốn chuyện đó sảy ra chứ?" Khóe miệng của Quan Chính Bình miệng cũng căng ra âm thanh cũng trở nên nghẹn ngào.
Tôn Gia Nhạc cầm lấy bàn tay của anh, đột nhiên dùng sức hất đầu lại dậm chân một cái nói: "Anh kể một ít chuyện cười cho em nghe đi, hôm nay là ngày cưới của chúng ta, chúng ta không nên ngồi ở một góc khóc đáng thương như thế này em cảm thấy không vui một chút nào giống như cuộc hôn nhân này của chúng ta vô cùng miễn cưỡng, lại giống như trong lòng hai người chúng ta đều có một người nào khác vậy. . . . . ."
"Thứ nhất, anh sẽ không kể chuyện cười; thứ hai, trí tưởng tượng của em luôn luôn phong phú như vậy sao?" Quan Chính Bình khẽ đẩy mắt kinh lên, giọng nói của anh có vẻ rất nghiêm túc nhưng đôi môi khẽ khếch lên bán đứng tâm trạng của anh.
"Thứ nhất, anh có sợ nhột không? Em cho thể làm cho anh cười ngay lập tức; thứ hai, nếu như trí tưởng tượng của em không tốt thì sẽ không có chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-chong-co-thoi-han/8176/chuong-8-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.