Nhạc Sơn đích thân canh giữ tại xưởng chế tác của Vu Ký, phái người lục soát từ trong ra ngoài kho hàng nhưng cũng không tìm thấy bất kỳ một khối t.h.u.ố.c nổ nào.
Qua hồi lâu, mới có một tên sĩ tốt rỉ tai Nhạc Sơn vài câu, Vu chưởng quầy thấy thế liền cười gượng gạo hỏi: Thế nào, Hầu gia, xưởng của chúng tôi thực sự không có gì vi phạm quy định đâu mà.
Nhạc Sơn liếc xéo lão một cái, sau đó hừ lạnh một tiếng: Ngươi đúng thật là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!
Ông đập tay vào tay vịn đứng bật dậy: Ngươi đi theo bản hầu!
Lòng Vu chưởng quầy thắt lại, lo lắng chẳng lẽ ông ta đã phát hiện ra điều gì, nhưng rõ ràng trong xưởng của họ thảy đều là những thứ để chế tác pháo hoa pháo nổ, làm gì có gì không thể để người khác thấy? Trong lòng lão thấp thỏm khôn nguôi, nhưng cũng không dám làm trái ý Hầu gia, đành phải đi theo sau ông hướng về phía kho hàng.
Vật liệu trong kho hàng có chút khác biệt so với cách họ bài trí ban đầu, nhưng nhìn bề ngoài thì vẫn không thấy có gì vi phạm.
Thế nhưng lão nhìn trân trân Nhạc Hầu gia đón lấy một cuốn sổ cái từ tay thuộc hạ, thần sắc trên mặt lão lập tức không còn giữ được bình tĩnh nữa.
Lão vừa mới dùng ống tay áo quẹt nắm mồ hôi mỏng trên trán, ngẩng đầu lên đã chạm phải ánh mắt của Nhạc Hầu gia quét tới.
Nhạc Sơn nhìn bộ dạng của lão là biết ngay lão đang chột dạ, bèn cười khẩy một tiếng:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5302237/chuong-386.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.