Tô Trang toàn thân căng cứng, hai tay chống trên đùi, thân mình hơi đổ về phía trước, nghiêm trọng hỏi: Còn gì nữa?!
Lục La nhìn ông: Hôm qua nô tỳ tình cờ nghe thấy Tiểu Ngụy đại nhân bên cạnh Ngụy công công nói, bảo họ đem lưu huỳnh gì đó vận chuyển tới phía nam thành.
Tô Trang hổ khu chấn động, ngay cả Tống Khoát cũng theo đó mà bình tĩnh lại. Quốc gia đại sự đi trước, đợi sau khi tra rõ vụ t.h.u.ố.c nổ, gã sẽ tính sổ với tên Ngụy công công kia sau!
Phía nam thành? Chẳng lẽ phía nam thành có thứ gì? Hay là cái sơn động mà Ngô Tích Nguyên đã nhắc tới?
Trong đầu hai người thảy đều có những suy đoán riêng. Qua chừng một nén nhang, Tô Trang mới phất tay với Tống Khoát: Ngươi cứ đi bận việc của ngươi đi, ta tự khắc sẽ sai người bảo hộ chu toàn cho vị cô nương này.
Tống Khoát đáp một tiếng, xoay người định đi, Lục La lại gọi gã một tiếng: Tống tướng quân!
Tống Khoát đanh mặt ngoảnh đầu nhìn nàng. Lục La há miệng nhưng rồi chẳng thốt ra lời nào.
Tống Khoát thiếu kiên nhẫn chau mày: Có chuyện thì nói mau, lề mề chậm chạp mất thời gian.
Lục La bị gã dọa giật mình, vội vàng lắc đầu: Không có gì ạ, chỉ là muốn nói bên ngoài người của Ngụy công công rất đông, mong ngài hãy cẩn thận.
Tống Khoát ừ một tiếng: Biết rồi.
Sau đó gã sải bước ra khỏi phòng, đi tìm Ngô Tích Nguyên để cùng đi thám thính.
Thế nhưng thấy Ngô Tích Nguyên dẫn đường đi thẳng về hướng bắc thành,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5302232/chuong-381.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.