Ngụy Mậu Công nghe xong càng thêm nổi trận lôi đình: "Mẹ ngươi đến, ngươi lại điều người bên cạnh ta đi đón?! Rốt cuộc là ngươi hiếu thuận hay là ta hiếu thuận hả?!"
Ngụy Dạng sợ đến run b.ắ.n người, vội vàng "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt Ngụy Mậu Công: "Đại nhân bớt giận! Tiểu nhân lập tức điều người trở về ngay!"
Ngụy Mậu Công vừa chịu một thiệt thòi lớn như vậy, đâu dám giao tính mạng mình vào tay hắn nữa? "Thôi dẹp đi! Đã muốn hiếu thuận với mẹ ngươi, thì từ nay về sau ngươi cứ về nhà mà lo liệu, bớt lượn lờ trước mắt ta, kẻo nhìn thấy lại phiền lòng."
Nói xong, hắn vỗ mạnh vào tay vịn, đứng dậy từ ghế Thái Sư, quay người đi vào nội thất.
Ngụy Dạng ngã ngồi tại chỗ, mặt mày xám ngoét như tro tàn, trong lòng hắn hiểu rõ, toi đời rồi...
Ngụy đại nhân nể tình thân thích có thể sẽ không lấy mạng hắn, nhưng tuyệt đối sẽ không trọng dụng hắn nữa.
Quả nhiên, hắn vừa thất hồn lạc phách bước ra khỏi phòng thì thấy Thỉ Trung đi tới. Hắn còn gì mà không hiểu, sắc mặt lập tức đen sầm lại.
Hắn cúi đầu đứng sang một bên định chờ Thỉ Trung đi qua trước, nào ngờ Thỉ Trung đi đến bên cạnh hắn thì đột ngột dừng lại: "Tiểu Ngụy đại nhân cát tường."
Ngụy Dạng ngước mắt nhìn gã, lửa giận trong mắt không thèm che giấu: "Ngươi đã nói gì với đại nhân?"
Thỉ Trung nhún vai, lạnh nhạt đáp: "Tiểu Ngụy đại nhân, ngài nói vậy là có ý gì? Là ngài muốn đi đón mẫu thân, cũng là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5302226/chuong-375.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.