Có lẽ sợ người khác nghe thấy, anh cố ý đè thấp giọng, nói khẽ bên tai nàng.
Tô Cửu Nguyệt chẳng hiểu sao lại liên tưởng đến tập tranh mình xem tối qua, liên quan đến người nằm trên giường, mà người trên giường đó xiêm y nửa cởi, lại còn mang gương mặt của Ngô Tích Nguyên...
Mặt nàng đỏ rực như muốn nổ tung, chuyện này thực sự quá kích thích rồi!
Ngô Tích Nguyên chỉ biết cô vợ nhỏ của mình dễ thẹn thùng, chứ không biết nàng đêm qua đã trải qua những gì.
Chỉ nghe Tô Cửu Nguyệt ấp úng nói: Chỉ một đêm thôi mà, nhịn chút đi.
Ngô Tích Nguyên: "..."
Đêm nào mà một đêm, đêm nào anh chẳng phải đang nhịn!
Có lẽ biết bây giờ không phải lúc nói những chuyện này, dẫu Ngô Tích Nguyên trong lòng có ngàn vạn ủy khuất, anh cũng thảy đều nhẫn nhịn xuống.
Đúng lúc này, hỷ nương vẫy khăn tay hô một tiếng: Khởi kiệu!
Tâm trí hai vợ chồng đều bị kéo trở lại. Tiếng pháo bên ngoài vang rền, đoàn rước dâu khua chiêng múa trống rộn ràng, cửa nhà họ Tưởng nhất thời náo nhiệt cực điểm.
Quách Nhược Vô cũng là người hào phóng, mua rất nhiều kẹo mừng, ai gặp cũng có phần, lũ trẻ hưng phấn hệt như đang đón tết.
Tô Cửu Nguyệt và Ngô Tích Nguyên cũng được chia hai viên. Ngô Tích Nguyên đem viên kẹo trong tay nhét vào tay Tô Cửu Nguyệt.
Tô Cửu Nguyệt cúi đầu nhìn anh đang nắm tay mình, lại nhìn viên kẹo trong lòng bàn tay. Nghĩ đến lúc anh còn chưa khỏi bệnh, số kẹo dành dụm được sau khi uống t.h.u.ố.c đều đưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5302217/chuong-366.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.