Ngô Tích Nguyên vẻ mặt kinh ngạc: "Sao đang yên đang lành lại xuất gia rồi?"
Lần cuối cùng anh gặp Quách Lệnh Nghi, anh còn tranh chấp với cô ta, cô ta nhìn thế nào cũng không giống hạng người lục căn thanh tịnh.
"Còn không phải là Quách phu t.ử của chúng ta sao, đối với con gái ruột mà cư nhiên cũng có thể nhẫn tâm đến thế."
Ngô Tích Nguyên nghĩ đến những hành vi trước kia của Quách Lệnh Nghi quả thực có phần khiếm nhã, một số gia đình vì nể mặt mũi mà đưa con gái đến am đường thì cũng có thể giải thích được.
Ngặt nỗi Mạnh Ngọc Xuân ngồi bên cạnh cứ như mở cờ trong bụng, lải nhải không dứt: "Trước kia tôi nhận được thư của Quách tiểu thư, cô ấy bảo tôi mang thư tới cho Sơn trưởng. Tôi thuận tiện liếc qua một cái, trong thư nói cha cô ấy vì danh tiếng của bản thân, thậm chí còn muốn lấy mạng cô ấy, cuối cùng vẫn là bà nội cô ấy cầu xin, mới đưa cô ấy tới am đường."
Nói đến đây, cả người cậu trông cũng có chút ủ rũ: "Cô ấy cũng thực sự đen đủi, vừa mới ra khỏi thành đã đụng phải thổ phỉ, bị chúng bắt tới trại. Mãi đến mấy ngày trước đám thổ phỉ bị Nhạc tướng quân bắt giữ, cô ấy mới đào thoát khỏi hang cọp."
Một nữ t.ử đến tuổi cập kê mạo mỹ như hoa bị thổ phỉ bắt tới trại, điều gì chờ đợi cô ta? Căn bản không thể nghĩ kỹ được.
Ngô Tích Nguyên im lặng một lát, cũng không biết nên nói gì cho phải.
"T.ử bất giáo, phụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5302203/chuong-352.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.