Ba người đang ở trong nhà nói chuyện, ngoài sân bỗng nhiên vang lên một giọng nói quen thuộc.
"Cửu Nguyệt! Tiểu Cửu nha!"
Mắt Tô Cửu Nguyệt sáng lên: "Là Hỷ Muội tới, cha, con xin phép ra ngoài một lát."
Tô Đại Ngưu cũng biết con gái mình thân thiết với Hỷ Muội nhà bên, bèn khẽ gật đầu: "Đi đi."
Tô Cửu Nguyệt đứng dậy, nhấc vạt váy bước qua bậc cửa, liếc mắt một cái đã thấy Tưởng Xuân Hỷ đang đứng giữa sân.
Nàng hơi ngẩn ra, sau đó bước nhanh vài bước đi tới trước mặt Tưởng Xuân Hỷ.
"Hỷ Muội, mới bấy lâu không gặp, sao cậu lại đen thùi lùi ra thế này?!"
Nụ cười trên mặt Tưởng Xuân Hỷ lập tức đông cứng lại, cô nghe tin nàng về thì chỉ mải vui mừng, đâu có ngờ câu đầu tiên nàng gặp mình cư nhiên lại là câu này!
Cô giận không chịu được, dùng nắm đ.ấ.m nhỏ đ.ấ.m nhẹ một cái vào cánh tay nàng.
"Uổng công tớ ngày ngày nhớ nhung cậu, cậu vừa mới về đã xỉa xói vào nỗi đau của người ta!"
Tô Cửu Nguyệt buồn cười không nhịn được, nhưng phải nể mặt cô bạn thân nên nàng cố nén ý cười đã chực trào nơi đầu môi.
"Rốt cuộc là chuyện thế nào? Lúc nắng gắt, nương cậu đều không cho cậu ra cửa cơ mà, sao cậu có thể bị phơi đến mức này?" Tô Cửu Nguyệt trong lòng thực sự thấy kỳ quái.
Một làn da trắng che được trăm cái xấu, con gái nhà người ta tự nhiên vẫn cứ là trắng trẻo mềm mại thì mới xinh.
Dân làng không quá câu nệ chuyện này, mùa hè con gái cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5302179/chuong-328.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.