Mạnh Ngọc Xuân cũng đứng dậy, nhìn bàn cờ bị phá hỏng, quay đầu nhìn một kẻ nào đó đang hận không thể chạy thật nhanh tới chỗ vợ mình, không nhịn được mà khóe miệng giật giật, Tích Nguyên huynh đúng là...
Ngô Tích Nguyên thuận tay đón lấy vò rượu Tô Cửu Nguyệt xách trong tay, hỏi nàng: "Mệt rồi phải không? Anh có đun nước nóng, pha cho nàng chén trà nhé?"
Mạnh Ngọc Xuân trong đầu bắt đầu tưởng tượng, nếu nương anh về nhà mà cha anh có dáng vẻ này, e là nương anh phải nghi ngờ cha bị quỷ nhập thân rồi.
Tô Cửu Nguyệt gật đầu, nàng quả thực có chút khát nước.
Ngô Tích Nguyên xoay người đi rót nước, A Phúc và A Quý đem đồ ăn vừa mua để vào bếp rồi trở về phòng mình.
Tống Thư Ngôn thấy vậy cũng đuổi theo: "Đại ca, hôm nay em mới nhận mặt một chữ! Chắc chắn anh không biết đâu! Để em dạy anh!"
A Phúc chỉ thấy xấu hổ, bước chân chạy càng nhanh hơn.
Tô Cửu Nguyệt uống hai ngụm nước, bảo hai người họ tiếp tục đ.á.n.h cờ, còn nàng xoay người vào bếp nấu cơm.
Ngô Tích Nguyên định vào giúp cũng bị Tô Cửu Nguyệt đuổi ra: "Anh không cần vào đâu, anh ra tiếp Mạnh Ngọc Xuân đi, người ta dù sao cũng là khách, làm gì có chuyện để khách đợi một mình ở ngoài?"
Ngô Tích Nguyên bĩu môi: "Huynh ấy tính là khách khứa gì chứ? Bọn anh ở cùng nhau lâu như vậy, thân lắm rồi, không cần khách sáo đâu."
Tô Cửu Nguyệt vẫn nhất quyết đuổi anh đi: "Anh ngoan chút đi, đợi ăn cơm xong anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5302164/chuong-313.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.