Ngô Tích Nguyên khóe miệng khẽ nhếch lên: "Nàng thấy sao?"
Tô Cửu Nguyệt nhìn dáng vẻ thần thái hăng hái của anh, không hiểu sao lại tràn đầy lòng tin đối với anh: "Em thấy chắc chắn là không tệ!"
Ngô Tích Nguyên lại ghé mặt sát vào: "Thế sao còn chưa mớm cho anh ngụm nước nào?"
Thấy Tô Cửu Nguyệt nửa ngày không nhúc nhích, anh lại thở dài một tiếng, lầm bầm đầy vẻ đáng thương: "Anh đúng là một người đàn ông quá t.h.ả.m, đi thi cả một ngày trời, vợ đến ngụm nước cũng không cho uống, vợ chắc chắn là không thương anh nữa rồi..."
Xung quanh vẫn còn rất nhiều người, Tô Cửu Nguyệt cảm thấy lời này của anh những người khác đều có thể nghe thấy, tức thì mặt đỏ bừng tai.
"Được rồi được rồi, mớm cho anh là được chứ gì."
Nàng đỡ lấy bình nước, lo lắng làm ướt quần áo anh nên nhấc bình nước lên, hơi nghiêng đi, đưa tới bên miệng Ngô Tích Nguyên.
Ngô Tích Nguyên chẳng màng đến ánh mắt dị nghị của mọi người xung quanh, dày mặt cúi đầu nương theo bình nước uống hai ngụm.
Đừng tưởng anh không biết, đám người đó chính là đang ghen tị với anh, ghen tị vì anh có cô vợ xinh đẹp nhường này, mà cô vợ xinh đẹp lại còn mớm nước cho anh uống nữa!
Ngô Tích Nguyên mới uống được hai ngụm, Tô Cửu Nguyệt đã đậy nắp bình nước lại, cúi đầu đỏ mặt nhỏ giọng lầm bầm: "Đại khái thế là được rồi, thực sự muốn uống thì đợi về nhà em thong thả mớm cho anh được không?"
Điều này tự nhiên là cực tốt rồi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5302140/chuong-289.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.