Tuệ Âm Trường công chúa hừ lạnh một tiếng: "Còn cần ngươi phải nói sao, muối cô mẫu ăn còn nhiều hơn cơm ngươi từng ăn đấy."
Mục Thiệu Lăng điểm đến là dừng, nghe vậy liền đứng dậy cáo từ: "Nếu cô mẫu trong lòng đã tự có toan tính, vậy điệt nhi cũng yên tâm rồi, xin phép về trước. Ngày kia lúc cô mẫu xuất phát, nhớ sai người tới đưa tin cho điệt nhi một tiếng."
Tuệ Âm Trường công chúa vuốt lại mấy sợi tóc mai hai bên thái dương, "ừm" một tiếng, để hạ nhân tiễn hắn ra ngoài, còn bản thân bà ta thì không đợi nổi nữa mà chạy ngay về phía hậu viện.
Vừa mới bước qua ngưỡng cửa đã thấy Liêu Tạp đang tựa lưng vào tường, ngẩng đầu ngắm nhìn bầu trời, phác họa ra đường xương hàm hoàn hảo.
Tuệ Âm Trường công chúa không kìm được nuốt nước miếng một cái, thèm thật đấy!
Cái thân thể trẻ trung này, dung nhan hoàn mỹ này, ai mà không thích cho được? Sơn Tam
Liêu Tạp dường như nghe thấy tiếng bước chân bèn quay đầu nhìn lại. Thấy là bà ta, hắn nhanh ch.óng thu lại vẻ chán ghét nơi đáy mắt, thay vào đó là sự vui vẻ và hân hoan.
"Hắn đi rồi sao?" Liêu Tạp hỏi.
Tuệ Âm Trường công chúa lao tới ôm chầm lấy thắt lưng hắn, khẽ "ừm" một tiếng, sau đó không chút che giấu mà thổ lộ nỗi nhớ nhung: "Nhớ chàng quá."
Bà ta cảm nhận được l.ồ.ng n.g.ự.c người trước mặt đang chấn động, dường như đang cười.
Lúc này bà ta cũng không nhịn được, mặt hơi nóng lên, nhưng mới chưa đầy một nén nhang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5302121/chuong-270.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.