Ngô Tích Nguyên cười một mặt đắc ý, chỉ thiếu nước viết chữ "hả hê" lên trên mặt.
Tô Cửu Nguyệt đến đây cũng đã được nửa canh giờ, cũng làm lỡ việc của các đồng môn mất nửa canh giờ, trong lòng nàng thực sự có chút áy náy.
Nàng từ trong bọc đồ mang theo lấy ra mấy cái hũ nhỏ đưa cho họ: "Đây là tương thịt em tự làm ở nhà, các huynh lúc ăn cơm có thể múc một ít trộn với cơm."
Nàng vốn dĩ đã xinh đẹp, lời nói ra lại như gió xuân sảng khoái.
Đám người Mạnh Ngọc Xuân lúc đầu đối với việc nàng làm lỡ thời gian lâu như vậy cũng có vài phần bất mãn, nhưng giờ đây "nhận đồ thì tay mềm", đối với nàng cũng chẳng thể nói lời nào nặng nề được.
"Tay nghề của em cũng bình thường thôi, nếu mấy vị không thích ăn thì cứ đưa cho Tích Nguyên nhà em."
Môi Ngô Tích Nguyên mím thành một đường thẳng, trên mặt viết đầy vẻ không vui, vợ của anh tại sao lại còn phải làm đồ ăn cho mấy cái thằng nhãi ranh này cơ chứ?! Thật là tức c.h.ế.t đi được!
Lại nghe xem nàng nói gì kìa, không thích ăn thì đưa cho Tích Nguyên? Hừ! Ai dám không thích ăn! Sau này đừng hòng hỏi anh lấy một câu nào nữa!
Mạnh Ngọc Xuân vẫn chưa có vợ, cũng chưa từng được hưởng thụ loại ấm áp gia đình này, mẹ hắn chỉ biết "hai gậy xuống ra đứa con hiếu thảo". Thịt băm gì chứ, chỉ có món "măng xào thịt m.ô.n.g" (bị đ.á.n.h đòn) thôi.
Lúc này bưng cái hũ mà suýt chút nữa cảm động
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5302117/chuong-266.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.