Cho dù trong lòng Ngô Tích Nguyên có vạn phần nghi hoặc, lúc này lễ số cũng không thể thiếu.
Đại Hạ triều lấy hiếu trị thiên hạ, ở đây có bao nhiêu người đang nhìn, nếu hắn có thái độ không cung kính, e rằng chưa ra khỏi đây đã bị người ta chỉ trỏ sau lưng.
Hắn bước tới hành lễ với Trương thị: "Nhạc mẫu đại nhân."
Trương thị đ.á.n.h giá hắn từ đầu đến chân một lượt, đây là lần đầu tiên bà gặp hắn kể từ sau khi hắn bình phục.
Trước kia Cửu Nha chẳng phải nói hắn không khỏi được sao? Sao bỗng nhiên lại khỏi rồi? Nghe Ngô Tích Nguyên gọi mình, bà gật đầu một cái, coi như đáp lại.
Ngô Tích Nguyên đưa bà đến một quán trà bên ngoài, bảo người pha trà dâng một chén trà, bấy giờ mới hỏi bà: "Nhạc mẫu đại nhân lần này tới đây, có chuyện gì không?"
Trương thị bưng chén trà, ngón tay cái bất an vân vê miệng chén. Nghe lời hắn nói, ngón tay bà hơi khựng lại, ngay sau đó thở dài một tiếng, vành mắt đỏ hoe: "Mẹ... mẹ thực sự hết cách rồi, không ai chịu giúp mẹ cả, mẹ cũng không tìm thấy Cửu Nha... Nghe người ta nói con ở đây đọc sách, mẹ cũng định bụng tới đây cầu may xem sao..."
Bà nói đứt quãng hồi lâu, vẫn chưa vào được chủ đề chính.
Nếu Tô Cửu Nguyệt nghe mẹ mình nói thế, chắc chắn sẽ mủi lòng, nhưng Ngô Tích Nguyên sau khi trải qua sự giày vò ở kiếp trước, sớm đã không còn nhiều thiện tâm đến thế.
Nhìn nhạc mẫu mình ngồi đó gạt nước mắt, hắn cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5302098/chuong-247.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.