Nhạc phủ không lớn bằng phủ Tô đại tướng quân mà họ từng đến, nhưng có lẽ vì Nhạc phủ có nữ chủ nhân nên cách bài trí cả phủ thêm vài phần ấm cúng, đậm hơi thở con người.
Khắp nơi là cây xanh, cùng một số bức bích họa, nhìn qua là biết cơ ngơi này do tay nữ chủ nhân quán xuyến.
Tô Cửu Nguyệt đi theo sau Nhạc phu nhân, cố gắng kiềm chế ánh mắt không nhìn đông ngó tây lung tung, tránh để người ta cảm thấy mình không tôn trọng.
Vào trong phòng, Bạch Ngọc lập tức dâng trà cho hai người.
Nhạc phu nhân bấy giờ mới có chút sốt sắng hỏi: "Hai vị đã lặn lội đến Nhạc gia ta, hẳn là trong lòng đã có quyết định rồi chứ?"
Lưu Thúy Hoa thấy Nhạc phu nhân nói chuyện với họ không hề ra vẻ quan quyền, lại rất mực bình dị gần gũi, cảm tình trong lòng đối với bà cũng tăng thêm nhiều.
Sơn Tam
"Nhạc phu nhân, thực không dám giấu giếm, nghe Cửu Nha về kể lại, chúng tôi đều rất xiêu lòng. Chỉ là không biết đứa trẻ này nói có đúng sự thật hay không, nên chúng tôi muốn đến xác nhận với ngài một lần nữa."
Nhạc phu nhân nhắc lại điều kiện thêm lần nữa: "Thực ra cũng không có gì to tát, chỉ là để Cửu Nha bỏ ra tay nghề, ta bỏ tiền bỏ nhân lực, sau này bất luận lợi nhuận bao nhiêu, chúng ta đều chia đôi."
Lưu Thúy Hoa cũng nhìn ra Nhạc phu nhân là người sảng khoái, năm thành lợi nhuận nói cho là cho ngay, chỉ là...
Bà mỉm cười, vai phản diện này cứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5302085/chuong-234.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.