Tuy nói là con trẻ không biết gì, nhưng Tô Cửu Nguyệt nghe lời này của Quả Nhi vẫn thấy đỏ cả mặt.
Cái gì mà chỉ mải nhìn chú ba của nó chứ? Mình mấy ngày không gặp, nhìn người đàn ông nhà mình mấy cái có gì sai sao? Cái con nhóc ranh này! Lát nữa bánh táo mang về phải bớt cho nó một miếng mới được!
Nàng lấy đồ ăn vặt trong giỏ ra, chia cho mỗi đứa một miếng, rồi đuổi chúng ra ngoài chơi.
Tô Cửu Nguyệt không vội vào nhà chính mà kéo Ngô Tích Nguyên trở về phòng của mình.
Một tay xách giỏ, một tay đóng cửa lại, nàng mới hỏi anh: "Sao anh bỗng nhiên lại về thế? Cũng chẳng báo trước một tiếng."
Trong phòng không có người ngoài, Ngô Tích Nguyên cũng không cần kiềm chế nỗi nhớ nhung của mình nữa, anh vươn tay một nhát kéo nàng vào lòng. Đem cái cằm hơi gầy của mình cọ cọ lên vai nàng, hít hà mùi hương thanh khiết trên tóc nàng, một trái tim trống rỗng bấy lâu mới dần được lấp đầy.
"Sao thế? Không muốn anh về à?"
Tô Cửu Nguyệt được anh ôm đầy vòng tay, dứt khoát cũng tựa hẳn vào người anh.
Nghe lời anh nói, nàng vội vàng lắc đầu: "Đâu có đâu!"
Ngô Tích Nguyên khẽ cười một tiếng, giọng trầm thấp vang lên bên tai nàng: "Vậy là Cửu Nguyệt nhỏ của anh nhớ anh rồi đúng không?"
Tô Cửu Nguyệt tuy ngượng ngùng, nhưng vẫn ghi nhớ kỹ lời mẹ từng dạy, nói dối không phải là trẻ ngoan.
Nàng khẽ gật đầu: "Nhớ ạ."
Giọng nói cũng nhỏ xíu, hệt như lẩn khuất trong cổ họng, nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5302079/chuong-228.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.