"Tôi đã bảo là những người đó đều nói xằng nói bậy mà! Để lần sau bọn họ còn nói nữa, xem tôi có xé xác cái mồm bọn họ ra không!" Mẹ Tưởng giận dữ nói.
Tưởng Xuân Hỉ điên cuồng gật đầu: "Đúng thế! Chính là bọn họ nói xằng nói bậy!"
Mẹ Tưởng hừ lạnh một tiếng: "Ruồi bọ không đậu lên quả trứng không có vết nứt, bản thân mày cũng phải chú ý, lần sau còn để người ta truyền đến tai bà già này, xem tao có thu xếp mày đầu tiên không!"
Tưởng Xuân Hỉ cúi đầu nhỏ giọng đáp một tiếng: "Biết rồi ạ, sau này con đều tránh xa anh ta ra."
Dù Quách Nhược Vô có mời nàng đến nhà anh ta đi chăng nữa, nàng cũng sẽ không đi!
Người đó kỳ kỳ quái quái, mỗi lần nàng nhìn thấy anh ta, trái tim đều đập rất nhanh, ngay cả mặt cũng phát nóng, giống như bị bệnh vậy.
Mẹ Tưởng thấy nàng thái độ tốt, trang này mới coi như lật qua được.
Sơn Tam
Ngay lúc Tưởng Xuân Hỉ tưởng rằng chuyện này đã xong xuôi, thì sáng sớm ngày hôm sau nhà nàng lại có một vị khách không mời mà đến.
Người đến chính là Quách Nhược Vô, anh ta đích thân mang theo đại lễ và bà mai lên cửa, nói là muốn cầu cưới Tưởng Xuân Hỉ.
Tưởng Xuân Hỉ nghe xong há hốc mồm, mẹ Tưởng lạnh mặt lườm nàng một cái: "Mày cứ ở trong phòng mà đợi! Bà già này ra ngoài xem thử, để xem tao quay lại thu xếp mày thế nào!"
Tưởng Xuân Hỉ bĩu môi, đem mọi thù hằn ghi hết lên đầu Quách Nhược Vô.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5302043/chuong-192.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.