Đây là lần đầu tiên Tô Cửu Nguyệt nói lời nặng nề với Ngô Tích Nguyên, thế nhưng Ngô Tích Nguyên nghe xong lại chẳng hề tức giận, ngược lại trong lòng còn có một loại đắc ý không diễn tả thành lời.
"Vợ cứ yên tâm, anh rất nghe lời mà, sau này tuyệt đối không qua lại với bọn họ nữa!" Anh giơ ba ngón tay lên thề với trời.
Tô Cửu Nguyệt hừ một tiếng: "Thế còn tạm được, còn hai tháng nữa là phủ thí, anh bây giờ phải lo học hành cho tốt."
Ngô Tích Nguyên biết, sau chuyện ngày hôm nay, e rằng danh tiếng sợ vợ của anh sẽ truyền khắp trấn trên cho xem.
Anh chẳng thèm quan tâm người khác nói gì, anh vốn dĩ đã sợ vợ rồi.
Sợ nàng ăn không no mặc không ấm, cũng sợ nàng tức giận buồn lòng mà rời bỏ anh đi.
"Được, nhưng trước đó, anh phải đi đến nhà họ Khổng một chuyến."
Tô Cửu Nguyệt bấy giờ mới nhớ ra trước đó chính là Tô Di giúp anh bắc cầu để anh bái Khổng lão tiên sinh làm sư phụ.
"Đúng là phải đi một chuyến, anh đã đỗ huyện thí rồi, bất luận Khổng lão tiên sinh lúc trước đồng ý thế nào, chúng ta cũng phải đi thử vận may xem sao."
"Vợ nói phải, anh cũng chính là nghĩ như vậy đấy!"
Tô Cửu Nguyệt đề nghị Ngô Tích Nguyên đi tìm Tô Di giúp đỡ dẫn kiến, nhưng bị Ngô Tích Nguyên từ chối.
"Vợ không hiểu đâu, cái gọi là văn nhân ngạo cốt, nếu họ đã không muốn đồng ý chuyện gì thì dù có Tô đại tướng quân ra mặt phỏng chừng cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5302041/chuong-190.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.