Tô Di mấy ngày nay đang bị cha mình nhốt trong phủ để học quy củ, đang lúc cảm thấy vô cùng buồn chán thì bỗng nhiên có người phía trước đến thông báo, nói có một nữ t.ử tự xưng là Cửu Nguyệt cầu kiến tiểu thư.
"Cửu Nguyệt đến rồi sao?! Đi đi đi, ra ngoài xem thử." Tô Di lập tức vứt bỏ đồ thêu trong tay chạy ra ngoài, chỉ để lại trong giỏ thêu một đôi vật phẩm thêu trông chẳng giống vịt mà cũng chẳng giống thiên nga nằm trơ trọi.
Nàng đích thân chạy ra ngoài xem, thấy người đứng bên ngoài chính là Tô Cửu Nguyệt, trong lòng càng thêm vui mừng.
Nàng lao lên ôm chầm lấy Tô Cửu Nguyệt: "Cửu Nguyệt, sao cô lại đến đây? Cô không biết đâu, mấy ngày nay ta ở nhà thực sự sắp buồn c.h.ế.t rồi!"
Tô Cửu Nguyệt thấy nàng nhiệt tình như vậy, trong lòng càng cảm thấy hổ thẹn, nàng cười gượng gạo: "Nói ra thật hổ thẹn, lần này ta đến tìm cô là muốn cô giúp ta một tay."
Tô Di ngẩn ra, tính cách của Tô Cửu Nguyệt nàng đại khái đã hiểu rõ, nếu không phải thực sự lâm vào đường cùng, thường thì nàng ấy sẽ không tìm đến cửa cầu xin.
Rất nhiều việc đối với nàng ấy là khó khăn, nhưng đối với mình thì chẳng qua chỉ là nhấc tay là xong.
Nàng không hề suy nghĩ nhiều, liền trực tiếp hỏi: "Ồ? Có chuyện gì vậy? Đi đi đi, chúng ta về phòng rồi nói."
Tô Cửu Nguyệt theo nàng đi vòng quanh tới Thấm Viên của Tô Di, Hạ Hà dâng trà cho hai người, Tô Di còn chẳng kịp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5302026/chuong-175.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.