Tô Di chưa bao giờ ở lại dùng cơm tại nhà Tô Cửu Nguyệt, nghe nàng nói vậy, trong lòng cũng dâng lên vài phần hứng thú.
"Thành, hôm nay ta sẽ ăn ở chỗ cô. Cô thật lợi hại, người ta nói giỏi việc nước đảm việc nhà chắc chính là kiểu người như cô nhỉ?"
Tô Cửu Nguyệt xưa nay vốn mặt mỏng, bị nàng khen đến mức có chút ngượng ngùng, nàng đặt đĩa bánh hồng đậu tô tự tay mình nướng xuống trước mặt Tô Di, dở khóc dở cười nói: "Làm gì có ai như cô, còn chưa bắt đầu dùng cơm đã khen trước rồi? Ăn tạm hai miếng bánh hồng đậu tô này mà chặn miệng lại đi, kẻo để người khác chê cười."
Tô Di lại có một sự tự tin mù quáng dành cho Tô Cửu Nguyệt, vui vẻ nhón lấy một miếng bánh: "Đó là đương nhiên, bất luận thế nào chắc chắn cũng lợi hại hơn ta. Năm ngoái sinh thần cha ta, ta muốn làm cho ông một bát mì trường thọ mà làm mãi không xong, cuối cùng vẫn là trù nương giúp ta nhào bột đấy."
Nàng đến cả nữ công gia chánh cũng không biết, nhìn thế nào cũng không giống người có khiếu nấu nướng.
Tô Cửu Nguyệt bật cười, lên tiếng an ủi nàng: "Thiên sinh ngã tài tất hữu dụng. Cô tuy rằng nấu ăn không giỏi, nhưng ở những phương diện khác lại lợi hại hơn tôi nhiều."
Tô Di nhìn dáng vẻ mày ngài mắt hạnh khi cười của nàng, đẹp tựa như một đóa hoa non nớt, không kìm được đưa bàn tay còn lại lên bấu lấy khuôn mặt nhỏ của nàng mà véo một cái: "Khá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5302021/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.