Hôm nay là một ngày nắng đẹp rạng rỡ, Hỉ Muội vốn định đến nhà ngoại ở làng bên cạnh để đưa chút đồ ăn, nào ngờ vừa đi đến đầu thôn đã bắt gặp Tô Cửu Nguyệt đang đi tới.
Vẻ mặt cô lộ rõ sự vui mừng, lập tức lao về phía nàng, trao cho nàng một cái ôm thật c.h.ặ.t.
"Cửu Nha, sao cậu lại về đây? Hay là không yên tâm chuyện trong nhà? Cậu cứ thả lỏng đi, có tớ giúp cậu trông nom rồi!"
Tô Cửu Nguyệt nói lời cảm ơn cô, thấy cô đang xách một chiếc giỏ, liền hỏi: "Cậu định đi đâu vậy?"
Tưởng Xuân Hỉ khẽ cười: "Hầy~ Hôm qua bà ngoại tớ nhờ người nhắn về, nói dạo này người thấy trong người không khỏe, có chút nhớ tớ. Tớ mới thu xếp ít đồ định sang thăm bà đây!"
Tim Tô Cửu Nguyệt thót lại một cái, thầm cảm thấy may mắn vì hôm nay mình đã trở về.
Nhà bà ngoại của Tưởng Xuân Hỉ ở thôn Điềm Tỉnh, muốn đến thôn đó thì vừa hay phải đi qua cánh rừng dương kia, mọi chuyện hoàn toàn trùng khớp với những gì xảy ra trong giấc mơ của nàng.
Nàng không nói hai lời, liền kéo Tưởng Xuân Hỉ đi ngược về phía trong thôn: "Tớ khó khăn lắm mới về được một chuyến, hôm nay cậu đừng đi nữa, để mai hãy đi, tớ có chuyện muốn nói với cậu đây!"
Tưởng Xuân Hỉ nghĩ cũng đúng, Cửu Nha về một chuyến không dễ dàng gì, đằng nào nàng cũng không ở lại nhà được lâu, đợi nàng đi rồi mình sang nhà ngoại cũng chưa muộn.
Dù trong lòng nghĩ vậy nhưng miệng cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5302016/chuong-165.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.