Tiểu thư, người cuối cùng cũng đến rồi, Vương gia đã chờ người từ lâu. Quan Hoài Viễn tay ôm phất trần vội vã chạy ra đón, còn phá lệ hành lễ một cái.
Trước đây khi Tô Di gặp Quan Hoài Viễn, ông ta chưa bao giờ nhiệt tình đến thế.
Ông ta là trưởng thị bên cạnh Yến Vương, có chức quan, còn Tô Di chỉ là con gái của một đại thần không có phong hiệu, theo lý nàng phải hành lễ với ông ta mới đúng.
Đám thái giám này vốn quen thói nịnh hót kẻ quyền thế, cũng chẳng có gì lạ.
Ừm, phiền công công dẫn ta đi. Tô Di đáp lễ.
Phủ Yến Vương ở đây cũng chỉ là nơi ở tạm thời của Mục Thiệu Lăng, không thể so bì với phủ đệ tại kinh thành, nhưng ở Ung Châu thành này cũng thuộc hàng nhất nhì.
Hai người đi qua ba lớp cửa mới đến viện của Mục Thiệu Lăng, hắn đã đứng chờ sẵn ở trước cửa.
Tô Di tiến lên hành lễ: Vương gia vạn phúc.
Mục Thiệu Lăng đưa tay đỡ nhẹ nàng: Vương phi đứng lên.
Nghe cách xưng hô này, gò má Tô Di hơi nóng lên, nhỏ giọng phản bác: Ta vẫn chưa gả cho ngài mà!
Trong lúc nhất thời nàng quên cả dùng kính ngữ. Mục Thiệu Lăng thần thái rạng rỡ, tâm trạng có vẻ cực tốt: Chuyện sớm muộn mà thôi, nàng và ta nên làm quen dần với cách gọi này.
Tô Di chưa từng thấy ai mặt dày vô sỉ đến thế, thoáng chốc ngẩn người. Yến Vương sợ nàng thẹn quá hóa giận, liền chủ động chuyển đề tài: Nghe nói nàng định đến đây để thưởng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5302014/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.