Âm cuối của Tô Cửu Nguyệt theo thói quen hơi cao lên, nghe như một chiếc đuôi mèo ngắn ngủi lướt qua tai, làm ngứa đến tận đáy lòng.
Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt đối diện với Ngô Tích Nguyên. Đây là lần đầu tiên nàng thấy anh ta có ánh mắt như vậy, cứ như muốn nuốt chửng nàng vậy.
Tim nàng đột nhiên đập mạnh, theo bản năng né tránh: “Anh... anh nhìn gì thế...”
Ngô Tích Nguyên nắm lấy ngón tay nàng mân mê hồi lâu, rồi đưa lên miệng khẽ c.ắ.n một cái. Anh ta căn bản không dùng sức, Tô Cửu Nguyệt chỉ kêu lên một tiếng đau.
Khóe miệng Ngô Tích Nguyên nhếch lên, đáy mắt đều là ý cười cưng chiều, nhưng miệng lại hung dữ cảnh cáo nàng: “Đừng có chọc lung tung, nếu không tôi c.ắ.n cô nữa.”
Tô Cửu Nguyệt lập tức rút bàn tay nhỏ bé vừa rồi còn làm loạn khỏi tay anh ta, giấu ra sau lưng, như sợ anh ta sẽ c.ắ.n mình nữa.
“Keo kiệt thật, chỉ chạm một cái thôi mà.” Nàng lẩm bẩm nhỏ.
“Đo kích cỡ thì đo kích cỡ đi, đừng có lơ đãng.” Ngô Tích Nguyên trầm giọng dặn dò.
Tô Cửu Nguyệt bĩu môi không phục: “Sao bây giờ anh càng ngày càng giống một lão học giả vậy? Vẫn là Tích Nguyên trước kia đáng yêu hơn.”
Ngô Tích Nguyên cười: “Cô thích bộ dạng trước kia sao?”
Tô Cửu Nguyệt không nói gì, thấy anh ta cứ nhìn mình chằm chằm, tự thấy mặt mũi không chịu nổi, trực tiếp vứt mảnh vải trong tay xuống chạy ra khỏi phòng.
Ngô Tích Nguyên nhìn bóng lưng nàng, trong lòng lẩm bẩm.
Xem ra không có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5302011/chuong-160.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.