Nói tiếp, Điền Tú Nương trở về nhà mẹ đẻ, liền phi thẳng vào phòng mẹ mình.
“Mẹ, mẹ vội vàng gọi con về, có chuyện gấp gì không?” Cô ta hỏi.
Mẹ cô ta Triệu thị đang may chăn, thấy cô ta đến liền dừng tay nhìn sang: “Con gái của mẹ, con đừng hoảng, không phải chuyện gì gấp lắm, chỉ là muốn nói cho em trai con một mối hôn sự. Nó cũng lớn tuổi rồi, ổn định sớm ngày nào thì mẹ và cha con cũng yên tâm ngày đó.”
Điền Tú Nương nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ n.g.ự.c, tự mình rót một chén nước, uống hai ngụm: “Mẹ làm con sợ c.h.ế.t đi được, vội vàng gọi con về, con còn tưởng trong nhà xảy ra chuyện gì gấp lắm!”
Triệu thị cười cười: “Chuyện đại sự cả đời của em con, chẳng lẽ không phải chuyện gấp sao?”
Điền Tú Nương khẽ gật đầu, ngồi xuống bên cạnh bà: “Cũng đúng, mẹ nói vậy, chắc là đã có ý với nhà nào rồi?”
Triệu thị mím môi cười, rõ ràng rất hài lòng với cô gái kia: “Mẹ ưng cô gái nhà họ Tưởng ở thôn Đại Hưng.”
“Thôn Đại Hưng? Đó không phải nhà mẹ đẻ của em dâu ba nhà con sao?” Điền Tú Nương kinh ngạc hỏi.
“Chính là vậy, cho nên mới gọi con về một chuyến. Đợi con về nhà chồng, tìm em dâu ba con hỏi thăm một chút, xem cô gái nhà họ Tưởng này rốt cuộc thế nào? Nhà họ Tưởng gia cảnh giàu có, trong nhà con trai đông đúc, chỉ có duy nhất một đứa con gái, nếu có thể cầu hôn được nó. Có nhiều anh vợ giúp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5301995/chuong-144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.