“Đàn ông cũng có thể đeo!” Nàng làm ra vẻ muốn lấy trâm cài lên đầu Tích Nguyên. Ngô Tích Nguyên vội vàng ôm đầu chạy trốn. Hai người đuổi bắt đùa giỡn một lúc lâu, Ngô Tích Nguyên ngã lăn trên giường sưởi, dạng thành hình chữ Đại.
Tô Cửu Nguyệt cũng không trêu chọc anh nữa, mà quay lại bàn tiếp tục sắp xếp quà Tô gia cha con tặng nàng.
Bên trong còn có hai túi gạo tẻ, nàng mang đi nhà bếp, để mọi người cùng ăn.
Trần Chiêu Đệ thấy mình còn được ăn loại gạo ngon như vậy, một chút khó chịu trong lòng cũng dần tan biến.
Sắp xếp xong, nàng phát hiện ngoài lương thực, d.ư.ợ.c thảo và vải vóc, dưới đáy còn có một cái hòm nhỏ.
Cái hòm khoảng bằng hai bàn tay, hộp sơn màu đỏ sẫm đặt trên mặt bàn thô kệch, trông rất lạc lõng.
“Cái gì thế?” Nàng cầm hộp lên, tự lẩm bẩm.
“Cái gì là cái gì thế?” Ngô Tích Nguyên cũng leo xuống từ giường sưởi. Mặt đầy tò mò ghé lại gần.
Tô Cửu Nguyệt mở hộp ra, phát hiện bên trong ngăn nắp đựng đầy bạc, hai tầng, mỗi tầng mười thỏi, ước chừng hai trăm lạng.
Nàng sững sờ. Đây là một khoản tiền khổng lồ, nhưng sau khi trải qua vụ sách gốc kia, khả năng chấp nhận của nàng cũng cao hơn một chút, lúc này vẫn cố gắng giữ bình tĩnh.
Còn Ngô Tích Nguyên bên cạnh đã khẽ kêu lên: “Bạc!”
Tô Cửu Nguyệt vội vàng làm động tác bảo anh im lặng, rồi đậy hộp lại, hạ giọng nói: “Nhỏ tiếng thôi.”
Ngô Tích Nguyên ngoan ngoãn gật đầu với nàng. Tô Cửu Nguyệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5301959/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.