Ngô Tông Nguyên nghe giọng quê hương cũng rất ngạc nhiên. Nó biết giọng của mình có thể làm lộ lai lịch, nên chỉ có thể nói ít lời.
Thấy Hoàng Hộ Sinh biết nói giọng Kinh thành, nó cũng hỏi: “Ông cũng đến từ Kinh thành sao?”
Hoàng Hộ Sinh gật đầu: “Đúng vậy, vốn dĩ về quê thăm người thân, không ngờ lại bị mắc kẹt ở đây. Cũng may nhà này tốt bụng, nếu không tôi sợ là không về được nữa.”
Ngô Tông Nguyên nghiêng đầu ra vẻ đăm chiêu, mãi nửa ngày mới hỏi: “Ông... tên gì?”
Tuổi Hoàng Hộ Sinh đủ làm ông nội nó, bị nó hỏi tên một cách đột ngột, vẫn hơi ngạc nhiên.
Nhưng ông vẫn trả lời: “Tôi họ Hoàng, tên Hộ Sinh.”
Sơn Tam
Ngô Tông Nguyên biến sắc: “Ông là Thái y?!”
Hoàng Hộ Sinh lại càng ngạc nhiên hơn, nhìn kỹ khuôn mặt nó, thì lại lờ mờ giống vị kia...
Ông kinh hãi nhưng không dám nói ra: “Đúng vậy, làm việc ở Thái y Viện.”
Ngô Tông Nguyên thấy thái độ của ông, biết ông đã đoán ra thân phận của mình.
Nhưng Hoàng Hộ Sinh là phái trung lập, cũng không ảnh hưởng lớn. Điều quan trọng nhất, ông bây giờ cũng bị mắc kẹt ở đây như mình, không biết khi nào có thể về Kinh.
“Hoàng thái y, ông không ở Thái y Viện, sao lại ở đây?”
Hoàng Hộ Sinh thở dài: “Ai! Nói ra cũng là tôi xui xẻo. Trước đây Hoàng thượng cho phép tôi về quê thăm người thân, về đến nơi vừa lúc gặp nạn đói. Tôi thấy những người tị nạn đáng thương, liền lập quán cháo ở bên ngoài. Ai ngờ những người tị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5301945/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.