“Bán rau?!.”
Từ Trường Sinh suy nghĩ kỹ một lát: “Thật sự có thấy hai người bán rau, chủ yếu là mùa này chỉ có hai người bán rau, lại còn dùng chậu để đựng rau, nếu không tôi cũng không nhớ rõ như vậy.”
Nghe anh ta nói có gặp, mắt Lưu Thúy Hoa sáng lên: “Em trai! Em thật sự gặp rồi?”
Từ Trường Sinh ngẩng đầu nhìn bà: “Tôi còn lừa chị làm gì? Thật sự có gặp, mới hôm trước tới.
Lúc đó chúng nó còn chưa vào thành đã có rất nhiều người hỏi giá rau, hai anh em kia nói bán năm trăm đồng lớn một chậu, có phải con trai chị không??”
“Chắc chắn là chúng rồi! Chúng nó đi đâu rồi? Cả nhà già trẻ chúng tôi còn đang chờ chúng nó mang lương thực về ăn!.”
Tâm trạng Lưu Thúy Hoa vô cùng kích động.
Từ Trường Sinh an ủi vài câu: “Chúng nó hôm qua đã vào thành rồi, nhưng bây giờ bên trong có lẽ còn không bằng bên ngoài.
Đồ vật bên trong đều là giá trên trời.
Như bát hủ tiếu trong tay chị, ở ngoài chỉ mua được năm đồng lớn, thì ở trong phải mất năm mươi đồng lớn mới mua được.”
Vẻ mặt Tô Cửu Nguyệt và Lưu Thúy Hoa kinh ngạc như nhau, hai mẹ con nhìn nhau, không nói nên lời.
Từ Trường Sinh thấy họ ngây người, cười hai tiếng: “Cũng không có gì ngạc nhiên, người bên trong đều là người giàu có, mấy chậu rau của con trai chị, mang vào có lẽ thật sự bán được giá năm trăm đồng lớn!”
Lưu Thúy Hoa đã có tin tức của con trai, vui vẻ cất túi tiền đi: “Vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5301937/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.