Hạ Phong Xuân khoác áo bông rách bước ra, tia lửa trong tẩu t.h.u.ố.c chập chờn trong đêm tối: “Ai vậy!”
Tô Cửu Nguyệt vẫn chưa quen với cách gọi vợ thằng Tích Nguyên, hơi ngại ngùng, liền đưa tay chọc Ngô Tích Nguyên, ra hiệu anh trả lời.
Ngô Tích Nguyên hiểu ý, liền lớn tiếng hét: “Chú Phong Xuân, là cháu! Tích Nguyên!”
Hạ Phong Xuân nghe nói là anh đến, liền bước ra mở cửa, quan sát hai người một lượt, kéo kéo áo bông rách đang khoác trên vai, hỏi: “Tối muộn thế này, hai đứa đến làm gì?”
Ngô Tích Nguyên lắc lắc bầu rượu trong tay, đáp: “Mẹ cháu bảo cháu ra đây mua bầu rượu.”
Hạ Phong Xuân hơi ngạc nhiên, chẳng trách ai cũng nói nhà họ Ngô giàu có, bây giờ xem ra quả thực là vậy? Trong lúc nhà nhà ăn bữa nay lo bữa mai, nhà họ Ngô lại có tiền nhàn rỗi ra mua rượu?
“Được rồi! Vào đi! Giờ này chẳng có ai mua rượu nữa, chỉ có nhà các cậu đến thôi. Mấy năm trước mùa đông còn có người đến mua rượu về sưởi ấm, năm nay rượu nhà tôi còn chưa khui hết một chum nào!”
Tô Cửu Nguyệt cũng biết mỗi khi loạn lạc như vậy, người mua rượu tự nhiên sẽ ít, tương ứng rượu ủ cũng ít, lấy đâu ra nhiều lương thực để phí phạm?
Lúc này nhà ai cũng khó khăn, Hạ Phong Xuân cũng chỉ tùy tiện than phiền vài câu, họ cứ nghe là được.
Nhưng Ngô Tích Nguyên lại không theo lẽ thường: “Chú Phong Xuân, uống rượu có ấm không?”
Anh mở to mắt khao khát kiến thức nhìn Hạ Phong Xuân, chỉ tiếc trời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5301928/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.