Tô Cửu Nguyệt bị sự nhiệt tình của ông làm giật mình: “Ông chủ, chỗ ông có tỏi tây không?”
“Tỏi tây?” Ông chủ rất ngạc nhiên, sau đó lắc đầu, nói: “Giờ này lấy đâu ra tỏi tây, nhưng trong tiệm còn vài củ tỏi già, cô có lấy không?”
“Bao nhiêu tiền?” Tô Cửu Nguyệt suy nghĩ một chút, vẫn hỏi.
“Vài củ tỏi thì đáng bao nhiêu tiền? Hai củ tôi lấy ba đồng lớn nhé.”
Lúc Tô Cửu Nguyệt đi, Lưu Thúy Hoa đã đưa tiền cho nàng, tổng cộng hai trăm đồng lớn.
Lần này họ bốc ba mươi thang t.h.u.ố.c, nghĩ gần đây không nên lên thị trấn nữa, cộng thêm vừa rồi mua hai miếng bánh cho hai đứa cháu gái, lúc này nàng còn lại ba mươi đồng lớn.
Nàng suy nghĩ một lát, lại hỏi: “Ông chủ, trong tiệm ông có hoa tiêu (hạt tiêu Tứ Xuyên) không?”
“Có, có, có! Đương nhiên là có, hoa tiêu chỗ tôi vừa lớn vừa cay, đảm bảo cô hài lòng, cô xem.” Ông vừa nói, vừa mở một túi vải.
Tô Cửu Nguyệt đưa tay bốc mấy hạt, lại dùng lưỡi khẽ l.i.ế.m một cái: “Cái này cân cho tôi hai lạng.”
Ông chủ hôm nay coi như mở hàng rồi, lập tức mặt mày hớn hở: “Được rồi! Cô bé định về nấu thịt phải không? Vậy tôi tặng cô một miếng gừng nhỏ, ăn chung sẽ thơm hơn!”
“Cảm ơn ông.” Tô Cửu Nguyệt khách sáo nói.
Ông nhanh nhẹn gói hoa tiêu lại, đưa cho Tô Cửu Nguyệt: “Tổng cộng tính cô mười đồng lớn.”
Tô Cửu Nguyệt cho đồ vào giỏ của mình, rồi đưa tiền cho ông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại truyentop.net -
Ra khỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5301910/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.