Ăn cơm xong, giúp gia đình dọn dẹp bát đũa, vợ chồng Tô Cửu Nguyệt mới đề nghị từ biệt.
Gia đình họ Tô cũng không có ý giữ họ lại: “Trời cũng không còn sớm nữa, hai đứa nên về thôi, cẩn thận trên đường.”
Vừa ra khỏi thôn không lâu, Ngô Tích Nguyên liền lắc tay Tô Cửu Nguyệt, hỏi: “Vợ ơi, cô có phải không ăn no không?”
Tô Cửu Nguyệt bất ngờ nghe thấy câu này, ngây người một lát: “Không có, tôi ăn no rồi.”
Ngô Tích Nguyên bĩu môi: “Nói dối, cô ăn ở nhà một bát lớn cơ mà, vừa rồi chỉ ăn có chút xíu, còn không đụng đến một miếng rau nào.”
Ngay cả cha mẹ ruột của nàng cũng không nhận ra sự bất thường của nàng, nhưng Ngô Tích Nguyên lại phát hiện ra, mắt Tô Cửu Nguyệt hơi ướt.
Giây tiếp theo, Ngô Tích Nguyên lại kéo nàng chạy về phía trước: “Đi! Chúng ta đi tìm đồ ăn!”
Giờ này đi đâu tìm đồ ăn? Đến cả rễ cỏ cũng chẳng còn mà ăn.
Ngô Tích Nguyên kéo Tô Cửu Nguyệt chạy về một hướng khác, Tô Cửu Nguyệt có chút lo lắng: “Đây không phải đường về nhà! Đừng chạy loạn nữa, cẩn thận lát nữa lạc đường!”
“Không lạc đâu! Bên kia có đồ ăn!”
Tô Cửu Nguyệt không biết anh làm sao mà biết được, nhưng giờ anh như ngựa hoang sổng chuồng, không thể kéo lại, nàng chỉ có thể chạy theo anh.
Đến một thung lũng, Ngô Tích Nguyên mới chậm lại bước chân, còn ra hiệu im lặng với Tô Cửu Nguyệt.
Sơn Tam
Tô Cửu Nguyệt một bụng câu hỏi, đành nín lại theo ra hiệu của anh.
Hai người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5301876/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.