Đừng nói Điền Tú Nương không tin, tất cả mọi người có mặt đều không tin.
Tô Cửu Nguyệt tại sao lại đến nhà họ? Chẳng phải vì nhà nàng nghèo đến mức không còn gì để ăn, bị người nhà bán cho nhà họ Ngô làm con dâu nuôi từ bé sao.
Nhiều lương thực như vậy phải tốn bao nhiêu tiền chứ, Tô Cửu Nguyệt làm sao có được? “Mẹ, mẹ đừng đùa nữa.”
Lưu Thúy Hoa quyết định nói rõ chuyện này trước mặt mọi người, liền nói: “Mẹ không đùa, nếu không phải nhờ Cửu Nha, chúng ta lấy đâu ra nhiều gạo như vậy? Bình thường một mẫu đất nhà ta thu hoạch được bao nhiêu lúa, chắc chắn các con cũng rõ, lại còn cả nhà ăn uống, ba năm trước mới xây nhà xong, làm sao có thể dư dả tiền bạc?”
Người khác không biết, Ngô Truyền rõ nhất tình hình nhà mình, nghe lời vợ nói, trong lòng cũng tò mò: “Bà nhà, rốt cuộc là chuyện gì vậy?”
“Hôm qua thằng ba dẫn Cửu Nha đi hái rau dại đúng không! Hai đứa nhỏ may mắn, đào được một cây linh chi về, mẹ dẫn Cửu Nha đi bán linh chi, bán được mười lạng bạc đấy!”
Tô Cửu Nguyệt nghe thấy mười lạng bạc thì ngẩng đầu nhìn bà một cái, nhưng cũng không lên tiếng.
Ngày hôm sau, Điền Tú Nương hơi lơ là, nghĩ rằng nhà có nhiều lương thực như vậy không cần thiết phải đi đào rau dại nữa, nhưng bị Lưu Thúy Hoa mắng một trận.
“Muốn ngồi mát ăn bát vàng à? Đừng hòng mơ! Hôm nay không chịu khó đi tìm rau dại, thì tất cả nhịn đói cho tao! Tao nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5301869/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.