Nàng đột nhiên đưa tay kéo Ngô Tích Nguyên ra sau lưng mình, mắng lũ nhóc con trước mặt: “Các người là con nhà ai?! Sao lại đi bắt nạt người như vậy?! Hôm nay tôi nhất định phải đi tìm cha mẹ các người lý luận cho ra lẽ! Ngốc thì đã sao? Tôi thấy các người đứa nào đứa nấy đều xấu tính hơn cả đồ ngốc!”
Ngô Tích Nguyên những ngày qua thấy nàng nói chuyện đều nhẹ nhàng êm dịu, đây là lần đầu tiên thấy nàng đanh đá như vậy, vừa giật mình lại vừa cảm thấy thú vị.
Mấy đứa trẻ xông lên giằng lấy cái giỏ của nàng: “Vợ ngốc tìm chồng ngốc! Vợ ngốc tìm chồng ngốc!”
Tô Cửu Nguyệt nằm mơ cũng không ngờ mình có ngày như thế này. Nàng vừa tức vừa bực, đưa tay đẩy một cái, rồi kéo một đứa trẻ trong đám: “Đi! Đi gặp cha mẹ ngươi! Hôm nay tôi nhất định phải đòi lại công bằng!”
Những đứa trẻ khác thấy vậy thì cười rộ lên rồi tan tác chạy mất, đứa bé bị Tô Cửu Nguyệt tóm được cũng cố gắng giằng tay nàng ra, rồi ba chân bốn cẳng chạy đi.
Tô Cửu Nguyệt tức giận nhìn theo bóng chúng, đột nhiên một bàn tay khẽ kéo tay áo nàng từ phía sau.
Nàng sững sờ một lát, một giọng nói rụt rè vang lên bên tai nàng: “Vợ ơi, cô đừng giận nữa, được không?”
Nàng quay đầu lại, nhìn thấy người đàn ông đáng thương nhìn mình. Nàng vô cớ nhớ đến con ch.ó nàng nuôi từ nhỏ đến lớn, chỉ tiếc là không qua khỏi mùa đông năm ngoái.
Đối diện với Ngô Tích Nguyên như vậy, Tô Cửu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5301860/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.