Mặc dù năm nay mùa màng không tốt, nhưng Lưu Thúy Hoa chưa bao giờ bỏ bê con cái, đặc biệt là Ngô Tích Nguyên. Đứa con trai ngoan ngoãn của bà trở nên như thế này, bà thực sự đau lòng vô cùng. Nhà bà nuôi thêm một ổ gà con cũng chỉ vì muốn con trai được ăn trứng.
Bà nhận lấy trứng gà từ tay anh, nháy mắt với Tô Cửu Nguyệt, cười nói: “Đứa con ngoan, đã biết thương vợ rồi, mẹ đi luộc trứng cho hai đứa đây.”
Tô Cửu Nguyệt bị bà nói đến ngượng chín cả mặt, nhưng vẫn vội vàng gọi bà lại: “Dì ơi, không cần luộc cho con đâu, con không ăn.”
Lưu Thúy Hoa quay đầu nhìn nàng: “Con bé này, còn gọi dì gì nữa? Gọi mẹ!”
Tô Cửu Nguyệt cảm thấy mọi người đều dừng tay nhìn mình, Điền Tú Nương trong bếp cũng thò đầu ra xem kịch vui. Mặt nàng nóng bừng, khẽ gọi một tiếng: “Mẹ.”
Lưu Thúy Hoa cười vui vẻ: “Con ngoan, nhìn con gầy thế này, mẹ đi luộc trứng cho con đây.”
Tô Cửu Nguyệt lo lắng: “Mẹ! Con thật sự không ăn, hôm nay con có làm gì đâu!”
Sơn Tam
Không làm gì thì sao có thể ăn không được chứ?!
Lưu Thúy Hoa nhìn nàng với vẻ thương xót, sau đó suy nghĩ một lát, nói với nàng: “Vậy con giúp mẹ phơi chỗ quần áo này đi, phơi xong thì đi tắm rửa, nước nóng có trong nồi rồi đấy!”
Tâm trạng Tô Cửu Nguyệt vô cùng phức tạp, phơi quần áo thì tính là công việc gì? Ngô Tích Nguyên bên cạnh hăm hở xán lại: “Vợ ơi, cô lùn quá, tôi giúp cô!”
Tô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/5301858/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.