Xe dừng trước cổng bệnh viện, Tiểu Thành vui vẻ dắt theo ba mình vào trong phòng bệnh của Đỗ Hiểu Linh. Vừa nhìn thấy con trai, Đỗ Hiểu Linh hai mắt sáng lấp lánh, tưởng như mọi hy vọng và niềm vui đồng loạt được thắp lên vậy!”
“Mẹ Hiểu Linh!” Tiểu Thành ùa vào lòng mẹ mình.
Ánh mắt Đỗ Hiểu Linh quét qua Lục Thiếu Quân có chút kiêng dè. Nhưng anh không nói gì, chỉ để ở đó một tập văn kiện trên bàn rồi đi ra ngoài.
“Nhanh lên nhé! Ba chờ ngoài cổng!”
Nói xong xoay người rời đi,, Lâm Duy Kiên đứng bên ngoài canh cửa.
Tiểu Thành trong này vui vẻ lắm. Cậu bé nói:
“Mẹ, mẹ biết không? Hôm nay cả bà nội và cô Tuyết Kỳ đều rời khỏi nhà rồi. Con nghe bà Khắc Tư nói phải đi mấy tháng lận.”
Đỗ Hiểu Linh hơi nhíu mày lại có vẻ như không hiểu. Nhưng Tiểu Thành cũng không bận tâm. Cậu bé mang màu và giấy ra vẽ. Thực ra cách thức chung sống của Tiểu thành và mẹ khá đơn giản. Chỉ cần có mẹ ở đó, cậu đủ vui vẻ rồi, còn Đỗ Hiểu Linh, cô luôn thấy hạnh phúc khi Tiểu Thành ở trước mặt mình vẽ tranh.
“Con lấy giấy ở đây vẽ được không?” Tiểu Thành vừa nói vừa đưa tay cầm vào tập văn kiện trên bàn.
Vừa thấy thế, Đỗ Hiểu Linh vội vã kéo lại, khuôn mặt biểu thị không được nhưng vì không nói ra được nên cô phải hành động trước.
Không ngờ, tập văn kiện không có cài, nó rơi ra. Đỗ Hiểu Linh cuống cuồng cúi người nhặt lên.
“Bản thiết kế khu vui chơi liên hoàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-dung-bo-roi-anh/170997/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.