Bữa sáng diễn ra rất vui vẻ. Chỉ có Đỗ Tuyết Kỳ và Lục Thiếu Quân ngồi ăn cùng nhau vì Tô Tố Như mấy hôm nay đều không có tâm trạng dùng bữa.
Ăn xong, Lục Thiếu Quân mang bản thiết kế đã được chỉnh sửa tới tập đoàn lập tức cho tiến hành vẽ lại đảm bảo cho buổi dự thầu buổi chiều. Còn Đỗ Tuyết Kỳ hôm nay ở nhà để tham gia ngoại khóa với Tiểu Thành.
Khi trở về từ trường của Lục Thiếu Thành, Đỗ Tuyết Kỳ vội vã vào tìm Đỗ Hiểu Linh.
“Hiểu Linh, cô giỏi thật đấy!”
Đỗ Hiểu Linh nheo mắt lại nhìn về Đỗ Tuyết Kỳ không hiểu đối phương đang muốn nhắc tới chuyện gì.
“Đêm qua cô đi đâu làm gì?” Đỗ Tuyết Kỳ tức giận hỏi chuyện.
Đáp lại cô ta, Đỗ Hiểu Linh vẫn tròn mắt nhìn lại. Đối mặt với Đỗ Tuyết Kỳ ngay cả dùng ngôn ngữ ký hiệu cô cũng lười vì cơ bản người phụ nữ này hoàn toàn không có bận tâm đến lời cô nói.
“Điên mất thôi! Sao tôi lại có thể kiên nhẫn chờ một con câm trả lời cơ chứ?” Đỗ Tuyết Kỳ rít lên qua kẽ răng, vừa nói, cô ta đưa ngón trỏ dí vào đầu Đỗ Hiểu Linh khiến cho đối phương mất đà suýt chút té ngã.
“Cô được lắm. Dám lợi dụng lúc anh Thiếu Quân ngủ để giở trò. Là cô giở trò trong bản thiết kế đúng không?”
Đỗ Hiểu Linh không dám trả lời. Mẹ cô và chú Đức từng dặn cô rằng muốn tồn tại trong nhà họ Đỗ phải che giấu đi tài năng, nếu không sẽ bị người khác giết hại. Nghĩ đến đây Đỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-dung-bo-roi-anh/170993/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.