Mưa rả rích rơi bên ngoài cửa sổ khiến Đỗ Hiểu Linh không thể không đưa mắt hướng ra nhìn. Đêm nay dù có mưa nhưng ánh trăng vẫn le lói càng làm cho khung cảnh thêm phần ảm đạm.
Gian phòng lạnh lẽo, ngoài tiếng mưa rơi không có bất kì một âm thanh nào khác. Thế giới của Đỗ Hiểu Linh bao năm nay vẫn luôn là thế, lặng lẽ, tịch mịch, kể cả niềm vui hay nỗi đau trong lòng.
Nằm trên giường một mình, đèn xe rọi đến sát cửa sổ, đoán chừng Lục Thiếu Quân đã trở về, Đỗ Hiểu Linh không nhịn được, bò dậy, nghiêng hẳn đầu ra mái hiên mà nhìn ngắm.
Từ trên cửa số, cô nhìn thấy chị gái mình là Đỗ Tuyết Kỳ đang trong bộ đồ ngủ chạy ra dìu Thiếu Quân vào phòng. Anh say, tay ôm lấy thân hình nhỏ nhắn của Tuyết Kỳ, khuôn mặt gục trên vai đối phương.
Phía bên này Đỗ Tuyết Kỳ bộ dáng yêu kiều, ôm lấy Thiếu Quân, hai người đi vào trong nhà. Họ thật đẹp đôi. Đẹp đến mức Đỗ Hiểu Linh không nhịn được mà muốn khóc.
Cô đã yêu Thiếu Quân rất nhiều năm, từ khi anh còn là nam sinh ưu tú của trường, mỗi ngày có biết bao thiếu nữ vây quanh anh. Còn cô, lặng lẽ dõi theo, lặng lẽ mơ tưởng. Cho đến khi nhìn người đàn ông mình yêu ấy trở thành anh rể của mình.
Đỗ Hiểu Linh rón rén xuống giường. Cô không ngăn được chính mình bước về phía căn phòng của anh rể và chị gái xem anh say rượu có ổn hay không. Chỉ thấy, cánh cửa hé mở, Đỗ Tuyết Kỳ trong bộ đồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-dung-bo-roi-anh/170985/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.