Trần Du Lan mất một lúc lâu mới hoàn hồn trở lại. Nhưng cô ta không bước vào mà lặng lẽ rời đi. Trong lòng khó chịu đến mức muốn nổi điên.
Đi lòng vòng một hồi, chẳng hiểu sao Trần Du Lan lại đi đến khu Châu Giang Đế Cảnh. Có lẽ đây là phản xạ bản năng nhiều năm liền của Trần Du Lan mỗi lần gặp chuyện đau lòng với Lăng Tuấn Dương thì cô ta luôn tìm tới Lục Thiếu Quân.
“Cô Trần. Cô tìm Lục tổng sao?” Từ trong biệt thự Ngụy Tử Việt nhận ra Trần Du Lan đang tần ngần ngoài cửa, nửa muốn vào nửa như không muốn vào.
“Anh ấy không có nhà sao?” Trần Du Lan cất tiếng hỏi Ngụy Tử Việt.
“Dạ, Lục tổng vừa lên nhà cũ thăm Lục lão gia. Để tôi đưa Trần tiểu thư lên đó.”
Ngụy Tử Việt nhanh chóng đáp. Trần Du Lan không nói gì, lặng lẽ bước chân lên xe điện theo người vệ sĩ của Lục Thiếu Quân. Nhà cũ nằm cách biệt thự của Lục Thiếu Quân không xa, di chuyển trong khu có thể bằng xe điện thân thiện với môi trường.
Chẳng mấy chốc, xe đã dừng ở nhà cũ của Lục gia, nơi mà hiện tại chỉ có ông cụ Lục đang sống. Trần Du Lan khá quen thuộc nơi này. Không tính thuở nhỏ thường ở đây chơi thì thời gian này cô ta cũng thường xuyên qua lại để chữa bệnh cho ông cụ Lục.
“Trần tiểu thư!” Từ trong nhà, Hạ Quân Dao cất tiếng nói. Từ hôm mà Tiểu Thành đến ở với Đỗ Hiểu Linh thì Hạ Quân Dao được Lục Thiếu Quân đưa tới chỗ ông cụ Lục để chăm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-dung-bo-roi-anh/1653685/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.