Lục Thiếu Quân mang theo tâm trạng hỗn tạp trở về Giang Đô Thành. Vừa tới nơi, anh gõ cửa, không ngờ người ra mở lại là Trần Du Lan, trên người cũng đang mặc một chiếc tạp dề. Lục Thiếu Quân ngạc nhiên lắm, theo phản xạ, anh cau mày hỏi:
“Sao em lại ở đây?” Lục Thiếu Quân ngơ ngác nhìn vào bên trong.
Trần Du Lan lấy làm vui vẻ, ôm lấy tay của Lục Thiếu Quân kéo vào bên trong nhà. Chẳng rõ là cô ta vô tình hay cố ý nhưng gần gũi kiểu này thì cũng khiến người ngoài không mấy vui vẻ. Lục Thiếu Quân có phần ái ngại, đẩy Trẩn Du Lan ra để đi vào trong, miệng gọi con trai:
“Tiểu Thành ơi! Ba đến nè!”
Trần Du Lan bị anh phũ bất ngờ như vậy có chút không vui. Cô ta nhìn xuống bàn tay đang nắm vào không khí của mình thật sự mất mát. Đây là Lục Thiếu Quân từng yêu cô ta hơn cả mạng của bản thân sao?
“Ba! Sáng nay ba không đi làm sao?” Tiểu Thành vui vẻ chạy ra ôm lấy cổ ba mình.
“Ba muốn dành thời gian cho con và mẹ con không được sao?” Lục Thiếu Quân vừa nói vừa kín đáo nhìn vào trong bếp. Trần Du Lan nhìn thấy rất rõ, cô ta cố nặn ra một nụ cười rồi bước vào bên trong:
“Anh Thiếu Quân có thấy em và chị Hiểu Linh đứng cạnh nhau giống nhau hay không? Hôm nay khi mặc cái tạp dề này vào em còn nghĩ là hai chị em đó.”
Lục Thiếu Quân nghe xong, nụ cười trên môi anh vừa dành cho con trai cũng tắt ngấm. Anh đột
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-dung-bo-roi-anh/1653683/chuong-86.html