“Giang Minh Anh, cô đã nghe chuyện chưa?” Đặng Mỹ Vân chạy từ phòng lễ tân tới phòng thiết kế buôn chuyện.
Giang Minh Anh nhíu mày:
“Tôi cũng vừa mới nghe xong. Chuyện này là thật sao?”
“Thật! Tôi đã gặp cô ấy rồi. Hừm, một con câm thì có thể làm gì được? Tôi thấy quá nửa là cô ta dùng mặt mà bước tới vị trí này.”
Đặng Mỹ Vân trầm ngâm suy luận. Cô ta vừa nói xong thì cửa phòng cũng vừa vặn mở ra. Đặng Mỹ Vân lập tức nín bặt.
Từ sau cánh cửa, Lục Thiếu Quân dẫn theo trưởng phòng nhân sự cùng với Đỗ Hiểu Linh đi tới
"Chào tổng giám đốc Lục!" Tiếng cả phòng đồng loạt cất lên. Ai cũng hiếu kỳ hướng ánh mắt về phía cô gái được đích thân Lục Thiếu Quân đưa tới.
Giang Mình Anh liếc khuôn mặt Đỗ Hiểu Linh đang không tự tin mà cúi xuống, dù không rõ ràng nhưng cũng có thể nhận ra nhan sắc mong manh không hề tầm thường thì nhen nhóm sự ghen ghét.
"Tổng giám đốc Lục! Tôi có nhận được email của anh, vậy đây là giám sát thiết kế mới phải không ạ?" Trần Phong Sinh, trưởng phòng thiết kế mới tiến lên một bước, thái độ niềm nở.
"Ừ." Lục Thiếu Quân không nói nhiều hơn.
Đỗ Hiểu Linh ngước mắt nhìn lên, ánh mắt có phần ngơ ngác càng thu hút. Trần Phong Sinh bất giác ngơ ngẩn hồi lâu đưa tay ra bắt tay mà không có thu về.
"Trưởng phòng Trần! Trưởng phòng Trần!" Trưởng phòng Ngô phải gọi đến hai lần Trần Phong Sinh mới nhận ra tay mình đang bắt vào tay của trưởng phòng nhân sự.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-dung-bo-roi-anh/1653629/chuong-32.html