Đỗ Hiểu Linh lần nữa rơi vào mơ hồ. Một cơn đau đầu ập đến, cô bất giác đưa tay ôm lấy thái dương:
“A!”
“Cô sao vậy?” Lục Tư Phàm có phần lo lắng, nhưng đáy mắt lại ánh lên sự nghi ngờ khó đoán.
“Cô thấy đau đầu sao?” Lục Tư Phàm lần nữa hỏi.
Đỗ Hiểu Linh vẫn đưa tay ôm đầu, trong đầu câu hỏi của Lục Tư Phàm như xoáy chặt vào cô. “Mình rốt cuộc đã quên gì? Sao bản thân lại cảm thấy đau đầu như vậy? Việc đó rất quan trọng sao?” Hàng loạt những câu hỏi cứ nối nhau thành hàng dài trong đầu Đỗ Hiểu Linh, ánh mắt có phần hoảng hốt.
“Mẹ, mẹ sao thế?” Đứng bên cạnh Tiểu Thành cũng lo lắng.
“Hạ Quân Dao! Mau đưa Tiểu Thành ra ngoài đi.”
Lục Tư Phàm ra lệnh. Hạ Quân Dao không dám trái lời vội vã đưa Lục Thiếu Thành ra ngoài. Tư Phàm ở lại, ánh mắt xoáy chặt về phía Đỗ Hiểu Linh:
“Cô thật sự đã quên việc khủng khiếp đó?”
“Không. Không” Đỗ Hiểu Linh liên tục lắc đầu như muốn nói Lục Tư Phàm không được nhắc đến nữa. Nhưng đối phương cứ như không hiểu ý của cô, anh tiếp tục nói:
“Lục Thiếu Quân, cậu ta vốn là một kẻ tồi. Chuyện hôm đó cậu ta là người có lỗi lớn nhất. Cô không cần phải biện minh cho hắn. Hắn không xứng đáng với những gì cô dành.”
Lục Tư Phàm như cố nhồi nhét vào đầu Đỗ Hiểu Linh những thứ mà cô không muốn nghe, cơ thể cô luôn một mực chống đối lượng thông tin đó.
“Anh làm cái gì đó?” Không biết từ bao giờ Lục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-dung-bo-roi-anh/1653627/chuong-30.html