Đỗ Hiểu Linh không phản ứng thêm, cô cầm lấy que xiên nướng, nhìn trộm về phía Lục Thiếu Quân.
“Mẹ mau ăn đi!” Tiểu Thành thấy mẹ có xiên nướng liền kéo Đỗ Hiểu Linh lại bàn rồi đẩy cho mẹ bát nước chấm.
Tâm tư đơn thuần của Đỗ Hiểu Linh không hề nghĩ ngợi gì về hành động của Lục Thiếu Quân, cô vẫn sợ hãi việc làm lạc Tiểu Thành nên cứ ôm lấy con trai, sợ con đi lạc mất.
“Ba! Ba lại đây ăn đi!” Tiểu Thành cất tiếng gọi.
Lục Thiếu Quân vẫn chăm chú với mấy xiên nướng, mái đầu nghiêng nghiêng tận tuỵ. Nghe tiếng con trai anh ngẩng đầu lên mỉm cười nói:
“Con ăn đi!”
“Mẹ Hiểu Linh, muốn ăn nữa không? Ba! Mau mang xiên nướng qua đây đi!” Tiểu Thành không hề ngần ngại mà sai bảo Lục Thiếu Quân.
Ngày thường làm tổng tài, khi về cũng chỉ có thể làm “nô dịch” cho con trai, số phận đúng là ngang trái vô cùng.
“Được rồi! Con ăn đi có nói nhiều. Thịt đầy miệng rồi mà vẫn không bịt nổi cái miệng con là sao?”
Lục Thiếu Quân thường ngày lãnh đạm, dễ nổi giận nhưng hôm nay tuyệt nhiên rất ôn hoà, lại còn biết đùa nữa. Đỗ Hiểu Linh cũng khá bất ngờ. Ký ức bị bọn côn đồ bắt nạt cô đã sớm quên, lúc này có chút bình yên khi nhìn thấy con trai hoà hợp với cha như vậy.
“Này, ăn đi!” Lục Thiếu Quân lại đưa thêm một que xiên nữa tới tay Đỗ Hiểu Linh.
Đêm dần buông, bếp than đã tàn lửa, cả ba người ngồi trước lều ngắm nhìn sao trời. Từng vì sao lấp lánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-dung-bo-roi-anh/1653622/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.