Đỗ Hiểu Linh đột ngột dừng lại. Cô quay nhìn đám côn đồ đưa tay ám chỉ:
“Có thật mọi người nhìn thấy cậu bé không?”
Nhưng bọn côn đồ đương nhiên không hiểu cô nói gì. Chúng không biết ngôn ngữ ký hiệu của người khiếm thính.
Một tên trong đó mất kiên nhẫn, không chờ được nữa quát lên:
“Cô câm chứ chúng tôi không câm! Chân tay khua khoắng làm cái mẹ gì?”
Đỗ Hiểu Linh nhíu mày. Cô giật mình thu tay lại. Toàn thân theo phản xạ bản năng co lại, tay chắn trước ngực mình.
“Đừng sợ! Bạn của tôi cậu ấy hơi nóng tính!”
Tên râu quai nón cảm thấy chỗ này không phải nơi thích hợp để lật bài sớm, hạ giọng ngon ngọt. Nhưng Đỗ Hiểu Linh đã thấy bất an trong lòng. Cô lắc đầu, quay người rời đi, xua tay lộ ý không cần giúp đỡ nữa.
Nhưng ngay lập tức hai gã còn lại đã chắn trước cô.
“Muốn chạy? Miếng mồi lên miệng ông đây rồi còn rơi sao được!” Nói xong tên đó dồn ép Đỗ Hiểu Linh lại.
Đỗ Hiểu Linh sợ hãi tột độ, hai mắt mở lớn. Toàn thân run rẩy đến độ không lê chân đi được.
“Xin các anh! Xin các anh!” Đỗ Hiểu Linh đưa tay chắp lại không ngừng đưa ánh mắt van xin trong tuyệt vọng, dù không nói được nhưng vẫn nỗ lực cầu cứu.
Ngay lúc đó, một tên trong số đó không nhịn được, kéo tuột Đỗ Hiểu Linh vào một bụi cây. Cô không ngừng vùng vẫy, miệng ú ớ.
“Mẹ kiếp! Nhét cái gì vào miệng nó đi!” Tên râu quai nón chửi thề.
Liền sau đó, hắn túm lấy Đỗ Hiểu Linh,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-cam-dung-bo-roi-anh/1653619/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.