*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Có lẽ bởi vì Cảnh Y Nhân đã uống thuốc nên đến tối lại hưng phấn đến mức không ngủ được mà rúc ở trong lòng Lục Minh nói chuyện phiếm.
“Anh nói thử xem, cô vợ của người đàn ông hôm nay liệu có cảm ơn chúng ta đã giúp cô ấy giải thoát không?”
Lục Minh cười nhẹ một tiếng: “Làm cho người đàn ông kia cảm nhận được nỗi khổ của vợ mình thì mới có thể biết quý trọng2vợ.”
“Đúng đấy!”
“Vậy còn em?” “Hả?” Cảnh Y Nhân ngỡ ngàng nhìn Lục Minh. Lục Minh dùng một tay ôm cô lên, để cô ngồi trên người mình. “Lần nào cũng là ông xã ở bên trên vất vả, có phải em cũng nên trải nghiệm nỗi khổ của ông xã một chút hay không đây.”
Hôm sau.
Bởi vì tối hôm qua ngủ quá muộn, hơn nữa Lục Minh lại “hành” cô hơn nửa đêm, đến sáng, Cảnh Y Nhân có chút không dậy được.
Lục Minh đứng ở bên giường thắt cà vạt, cúi người yêu chiều vỗ nhẹ cái mông của Cảnh Y Nhân một cái mà uy hiếp: “Bé sâu lười mau dậy đi nào, đến muộn là bị trừ tiền đấy.” Lục Minh vừa dứt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vo-boss-la-cong-chua/849856/chuong-832.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.